Cuối cùng quyết định làm cái việc mà đã dự định làm bấy lâu nay: đi Xuyên Việt. Sáng hôm nay ngủ dậy quyết định không nghĩ ngợi nữa, cứ lên đường, đi đâu thì đi. Đó là cái mở bài cho những lý do mình quyết định lên đường đi xuyên Việt một mình một ngựa – việc mà nhiều người bảo là khùng.
Xuyên Việt – Ngày 1: những người bạn Chính phủ
Lần đầu tiên quyết định đi xa thế nhưng hầu như chẳng chuẩn bị gì, cứ túm lấy mấy bộ đồ, bộ máy ảnh và cái laptop, thế là lên đường. Thời gian là 9h sáng.
Đường xá ngày thứ 2 chẳng ai đi chơi nên ngoài đường chẳng mấy xe, cái quốc lộ 20 bình thường xe dập dìu thế mà hôm nay chạy thoải mái. Chạy mãi cuối cùng thì cũng thấy được vài bạn đồng hành, mà đau cái là các bạn này toàn là xe biển xanh – xe của nhà nước. Do là xe bảng xanh nên các bạn chạy thoải mái, không lo giới hạn tốc độ. Còn mình là dân đen xe biển trắng nên vào thị trấn phải cặm cụi 50km/h nếu không muốn gửi bằng lái lại. Chạy một lúc đến gần định quán thì mình bỗng để ý thấy 2 xe Ford Expedition đen thùi lùi phía sau qua gương chiếu hậu – đây là dòng xe nhập về cho các xếp trong chính phủ đi – chắc là hôm nay các xếp đi công cán đâu đó ở Lâm Đồng. 2 xe chạy khá điềm đạm chứ không như các bác biển xanh khác, mình chạy đúng tốc độ, 2 bác cũng chạy đúng tốc độ không vượt mình. Xe mình cũng màu đen thành ra nhìn đoàn 3 xe giống như mình là lính lác chạy đầu mở đường cho các bác chạy. Kể ra vậy cũng hay, biết đâu các chú công an nghĩ vậy thì mình cũng đỡ. Thế là mình làm cái nghiệp đi đầu đẫn đường cho 2 bác chính phủ phía sau.
Chạy mãi đến tấm 12h thì đến đèo Bảo Lộc. Đèo đang sửa nên họ chặn xe cả 2 đầu, xuống hóng hớt thì được biết là hôm nào may mắn thì khoảng 1-2 tiếng, hôm nào xui thì 3-4 tiếng. Bụng lúc này đã đói do không ăn sáng, nên mình quyết định thay vì nằm trên đèo chờ thì quay trở xuống chân đèo kiếm cái gì bỏ bụng. Thế là quay xe lại, những tưởng là đã chia tay các bác chính phủ tại đây, ai ngờ chắc các bác chắc cũng quen với việc có thằng dẫn đường nên cũng quay theo mình xuống đèo, và mình tấp vào quán cơm Phương Trang thì các bác cũng vào ăn. Ngồi cạnh bàn mình và nhìn mình cười cười mới kinh!! Đến lúc này thì quyết tâm không im lặng nữa, con người ta sức chịu đựng có giới hạn. Mình quyết định bước sang… chào các bác ấy. Rồi các bác ấy mời mình ngồi ăn chung luôn, thế là mình sà vào ngồi – công nhận chai mặt thật.
Ngồi nói chuyện mới biết là các bác thuộc bộ Kế hoạch Đầu tư, đi lên họp một số dự án với lãnh đạo tỉnh. Mình hóng hớt được khá nhiều nhưng thôi không viết lên đây để giữ bí mật kinh tế cho nước nhà. Các bác hỏi chuyện biết mình lang bạc xuyên Việt thấy có vẻ rất hứng thú, các bác bảo giờ như các bác có muốn làm thế cũng không làm được nữa nên chú mày đi vậy là các anh ủng hộ lắm, trên đường đi có gì thì gọi cho số các anh nhé. Oh, không biết các bác có giúp không nhưng nghe thế là vui rồi.
Ăn xong cả 3 xe lại tiếp tục lên đường, lại đúng đội hình cũ.
Cuối cùng sau gần 2 tiếng thì đèo cũng thông cho xe qua, cái đèo Bảo Lộc ngày xưa thơ mộng, bây giờ thì như là đường Trường Sơn vừa bị đánh bom xong. Cặm cụi chạy đến khoảng 3h chiều thì đến nơi, chia tay các bác chính phủ và mình lang thang đi ăn và cà phê, trong lúc lang thang chụp được một vài cái ảnh cũng hay hay. Ngày đầu kể ra cũng thú vị và có thu hoạch được những tấm ảnh khả quan. Up tạm lên trước vài tấm, khi về mình sẽ cập nhật thêm.
#01

Đến Đà Lạt thì trời sương mờ mịt, mây giăng giăng trên phố núi
#02

Rồi hoàng hôn xuống, hôm nay hoàng hôn đẹp lắm
#03

Rồi mưa, tấm này ngồi trong xe chụp ra
Giờ chuẩn bị trả phòng để tiếp tục hành trình, hôm nay dự định sẽ đổ đèo Dran và Sông Pha đi xuống Phan Thiết rồi ra thẳng Phú Yên ngủ ở Vũng Rô.