Hiển thị kết quả từ 1 đến 8 / 8

Chủ đề: Thông Minh và Lương Thiện

  1. #1
    Tham gia
    16-09-2008
    Bài viết
    741

    Thông Minh và Lương Thiện

    Sáng này gặp được một bài hay trên mạng , copy về đây hco mọi người đọc cho vui

    Vào một ngày, ông Walter phải đi công tác ở ngoại thành, trong lúc ông đứng đợi ở ga tàu thì nhìn thấy một cậu bé đánh giày chừng hơn 10 tuổi…
    Cậu bé hỏi: “Ông có muốn đánh giày không?”
    Ông Walter cúi đầu nhìn đôi giày mới đánh xong, bèn lắc đầu.

    Khi ông Walter bước đi được mấy bước, thì đột nhiên nhìn thấy cậu bé mặt đỏ bừng chạy đến phía trước, cậu bé nhìn ông với đôi mắt khẩn cầu: “Thưa ông, cả ngày hôm nay tôi không có gì để ăn, ông có thể cho tôi vay ít tiền được không? Từ mai tôi sẽ cố gắng đánh giày, đảm bảo sau một tuần là có thể trả lại tiền cho ông!”

    Ông Walter nhìn cậu bé đứng trước mặt với bộ dạng đói khát, quần áo tả tơi, trong tâm có chút thương cảm, ông liền móc túi đưa cho cậu mấy đồng. Cậu bé rất cảm kích, nói: “Cảm ơn ông”, sau đó liền rời đi.
    Ông Walter lắc lắc đầu, những đứa trẻ lừa gạt trên đường như thế này, ông đã gặp quá nhiều rồi.

    Nửa tháng sau, ông Walter đã hoàn toàn quên chuyện cậu bé đánh giày vay tiền mình.
    Trong một lần ông Walter đi qua nhà ga, bỗng nhìn thấy một bóng dáng gầy gò, từ xa đã vẫy tay gọi: “Ông ơi, hãy đợi một chút”.
    Đến khi cậu bé mặt mũi ướt đầy mồ hôi chạy đến đưa tiền trả lại thì ông mới nhận ra là cậu bé đánh giày lần trước.
    Cậu bé vừa thở hổn hển vừa nói: “Tôi đã ở đây đợi ông rất lâu rồi, hôm nay mới gặp được ông để trả lại tiền.”
    Ông Walter, nhìn những đồng xu vẫn còn ướt do mồ hôi trên tay, trong lòng cảm thấy ấm áp lạ thường. Ông nhìn lại cậu bé một lần nữa, chợt phát hiện thấy cậu chính là người mà ông luôn muốn tìm cho vai diễn mới.

    Ông Walter đút mấy đồng tiền xu vào túi cậu bé, và nói: “Số tiền này là tôi cho cậu, cậu không cần phải trả lại.”Ông nói tiếp: “Ngày mai cậu hãy đến phòng đạo diễn của công ty điện ảnh ở trung tâm thành phố gặp tôi, tôi sẽ có một bất ngờ lớn cho cậu.”

    Sáng sớm ngày hôm sau, bảo vệ của công ty đã nói với ông Walter rằng, có một nhóm trẻ con đường phố đã đến.
    Ông Walter kinh ngạc đi ra ngoài cửa, liền nhìn thấy cậu bé đánh giày chạy đến, vội nói với ông với vẻ mặt ngây thơ: “Thưa ông, những đứa trẻ lang thang này đều giống tôi, đều không có bố mẹ, chúng cũng muốn có những điều bất ngờ!”
    Ông Walter hoàn toàn không thể nghĩ tới, một cậu bé lang thang bần cùng, nhưng lại có một trái tim rất lương thiện.

    Ông Walter quan sát và chọn lọc rất kỹ lưỡng, và phát hiện quả thực có một vài cậu bé rất lanh lợi, càng phù hợp hơn với vai diễn hơn. Nhưng cuối cùng, ông chỉ giữ lại cậu bé đánh giày, đồng thời trong hợp đồng tuyển dụng, ông đã viết tại mục miễn thử việc là: “Lương thiện không cần thông qua sát hạch.”

    Ông Walter nói, cậu bé rất lương thiện, tuy bản thân cậu vẫn phải đối diện với hoàn cảnh khó khăn nhưng vẫn vô tư mang hy vọng và cơ hội của mình chia sẻ cho người khác. Mà diễn viên trong bộ phim chính là một người lương thiện tốt bụng như thế.

    Cậu bé đánh giày tên là Vinícius de Oliveira. Dưới bàn tay của đạo diễn Walter, anh Vinícius de Oliveira đã rất thành công trong vai diễn của mình. Bộ phim này mang tên “Central do Brasil”, có nhiều tình tiết cảm động, đã giành được giải thưởng Gấu vàng tại Liên hoan phim quốc tế Berlin, Quả cầu vàng, và được đề cử giải Oscar cho bộ phim nước ngoài hay nhất…

    Nhiều năm sau, anh Vinícius de Oliveira đã trở thành chủ tịch của một công ty Văn hóa Điện ảnh, anh đã viết cuốn tự truyện “Cuộc đời diễn viên của tôi”. Trên bìa cuốn sách có dòng chữ mà chính đạo diễn Walter từng viết:“Lương thiện không cần qua sát hạch.” Và ở dưới là đánh giá của ông đối với anh Vinícius de Oliveira: “Là sự lương thiện, đã từng đem cơ hội của anh ta trao cho người khác. Cũng chính là sự lương thiện, đã khiến cơ hội của cuộc đời không bỏ qua anh ta!”

    (Sưu tầm)

  2. #2
    Tham gia
    04-07-2010
    Bài viết
    2,657
    bài viết nhân văn, cố sống lương thiện cho thanh thản.

  3. #3
    Tham gia
    06-05-2020
    Bài viết
    61
    Cơ hội sẽ đến khi mọi người đều biết tu tập
    Tròn House

  4. #4
    Tham gia
    31-07-2020
    Bài viết
    10
    bài viết rất hay và ý nghĩa

  5. #5
    Tham gia
    01-11-2019
    Bài viết
    4
    rất hay nhưng tôi thấy mình cũng lương thiện nhưng sao cuộc đời vẫn bỏ qua tôi?

  6. #6
    Tham gia
    20-05-2010
    Bài viết
    4,303
    Quote Được gửi bởi langthangsg06 View Post
    Sáng này gặp được một bài hay trên mạng ..
    Ai da! Bác này mơ giửa ban ngày! Sáng sớm chắc bác còn ngáy ngũ hả?

    Ví dụ nhé!
    Mới nhất cái vụ "Quốc tịch Síp"!
    Em hỏi bác nhé!
    Vd. như cái cái bác Quốc Phạm Phú ko có 2.5 Mio Obama thì cái đám tư bẩn Síp "sát hạch" sẻ cho bác í thành Công dận Síp ko nè? Kaka

    Thêm nửa nhé!
    Bi giờ thì bác Quốc trả lời rồi! Mình làm gì có tiền? Mình được vợ con bảo lảnh thôi mà! Kaka!
    Thế bác và mọi người "sát hạch" sao nè? Tin là bác í lương thiện?, thành thật? Cho bác í làm ĐBQH tiếp tục "cống hiến"?

    Có lẻ như là mọi người ko tin lắm, đúng ko?
    Tuổi Trẻ mỉa mai: Lấy quốc tịch Cyprus: Tổ quốc ở nơi đâu trong lòng anh?
    https://tuoitre.vn/lay-quoc-tich-cyp...0014905951.htm

    Lương với chả Thiện..
    Thời này ngó đâu củng thấy Lý Thông.. Có lẻ bác là The last Thạch Sanh!
    Anyway em ngưỡng mộ bác!
    Tiền không thể mua được Hạnh Phúc. Phải cần thêm Vàng, Chứng khoán & Bất động sản!

  7. #7
    Tham gia
    16-09-2008
    Bài viết
    741
    Quote Được gửi bởi phanhung View Post
    Ai da! Bác này mơ giửa ban ngày! Sáng sớm chắc bác còn ngáy ngũ hả?

    Ví dụ nhé!
    Mới nhất cái vụ "Quốc tịch Síp"!
    Em hỏi bác nhé!
    Vd. như cái cái bác Quốc Phạm Phú ko có 2.5 Mio Obama thì cái đám tư bẩn Síp "sát hạch" sẻ cho bác í thành Công dận Síp ko nè? Kaka

    Thêm nửa nhé!
    Bi giờ thì bác Quốc trả lời rồi! Mình làm gì có tiền? Mình được vợ con bảo lảnh thôi mà! Kaka!
    Thế bác và mọi người "sát hạch" sao nè? Tin là bác í lương thiện?, thành thật? Cho bác í làm ĐBQH tiếp tục "cống hiến"?

    Có lẻ như là mọi người ko tin lắm, đúng ko?
    Tuổi Trẻ mỉa mai: Lấy quốc tịch Cyprus: Tổ quốc ở nơi đâu trong lòng anh?
    https://tuoitre.vn/lay-quoc-tich-cyp...0014905951.htm

    Lương với chả Thiện..
    Thời này ngó đâu củng thấy Lý Thông.. Có lẻ bác là The last Thạch Sanh!
    Anyway em ngưỡng mộ bác!
    Chào bác Phan Hung , trước tiên em xin lỗi bác vì chậm trả lời bác , sau nữa em cảm ơn bác vì có một comment dài như vây , chứng tỏ bác có quan tâm đến xã hội nói chung và bài viết nói riêng . Bác cứ mỉa mai em là người mơ ngủ , không thực tế .. nhưng em đã ở tuổi tri thiên mạng , tuổi mà ông bà mình gọi là biết rõ chuyện trời đất , và trãi qua nhiều thăng trầm của cuộc đời này , vì vậy em chắc chắn không phải là một kẻ mơ mộng . Em vẫn tin rằng ngoài kia còn rất nhiều người luơng thiện , mặc dù những kẻ xấu thì cũng không ít . Em không nhìn cuộc đời màu hồng , nhưng em không quá mất niềm tin vào con người như bác . Không biết bác có biết một người tên là Trần Huỳnh Duy Thức không ạ ? chắc bác sẽ gọi anh ấy là một kẻ mơ mộng khùng điên , khi bỏ cả sự nghiệp đang lên để làm một việc anh ấy cho là cần thiết bất chấp những thiệt hại cho chính bản thân ? ... Không , anh ấy tin vào sự thiện luơng của con người nói chung và dân tộc này nói riêng .... Sư thiện luơng vẫn còn đó và sẽ mãi còn đó bác à . Thân ái !

  8. #8
    Tham gia
    20-05-2010
    Bài viết
    4,303
    nhưng em không quá mất niềm tin vào con người như bác .
    Ko hẳn như vậy đâu bác ợ. Củng tùy nơi, tùy chổ thôi..
    Vd. như chổ mình ỏ. Mùa Hè mình có cái tât chạy xem hay kéo cửa xuốg.
    Khóa xe nhưng quên kéo kiếng lên.. Mình đi xe rẻ tiền nên nó chả báo gì hết.Kaka..
    Xe đậu qua đêm, hay đôi khi cả 2 ngày cuối tuần..
    Vẩn ko gì chuyện gì xảy ra!
    Chắc xe bèo nên chả ai thèm.. Nhưng kéo hộc để đồ thì khối cái "xài" được. Còn nguyên!

    Hay là hy hửu hơn, kể bác nghe.Có lần mình đi VN, ngoài phi trường lúc về mình thay memory card camera để rơi mất..
    Mất mà chả biết ở đâu? Tiếc ngẩn người.. Ơi bao nhiêu ảnh chụp ở VN mất sạch..

    Tuần sau bổng có cái thư lạ. Mở ra có cái memory card của mình.
    Mừng quá đi thôi. Có người nhặt được gởi thư gởi trả cho em.
    Thắc mắc mải sao người ta có đ/c của mình?
    Xem lại là trước đó mình có copy cái plan giấy giờ bay giờ đến vào card để đem vào cty để print.
    Trên cái giấy đó có đầy đủ tên tuổi địa chỉ của mình..
    Cái người nhặt card xem ảnh còn khen em ảnh xem chộp đẹp! kaka..

    Bác thấy. Nếu chung quanh mình mà mọi người gần như là như thế..
    thì mình chắc có lẻ chẳng là còn người nửa nếu mình ko thành thật, mất niềm tin..

    Còn cái xứ mà: “Ai cũng gù, thẳng lưng là khuyết tật” mà bác có còn niềm tin là mình thấy lạ. Rất lạ!

    Mình có thằng bạn là "tay chơi" ở SG nhé. Tướng rất ngầu..Đi motor phân khối cao, quần rằn ri như dân "hình sự".
    Ngày xưa đi ngoài đường, dừng đèn xanh đỏ thường hay trừng mắt nhìn những anh choi choi..
    "Liêu hồn nha! Đi ngoài đường thì phải đàng hoàng nhé! Lạng quạng coi chừng tao"
    Anh này ngày xưa có cái hobbies ra đường là hay đi "bắt cướp". Thấy cướp dựt đồ là dí theo cho bằng được!
    Hiệp sĩ Thạch sanh í! Kaka..

    Mấy năm sau gần đây..Về đi uống Cafe, mình hỏi: Sao rồi lúc rày còn đi "bắt cướp" nửa ko?
    Anh ta cười bảo: Ko dám nửa đâu. Đời bây giờ ghê lắm, "mấy thằng tre trẻ" bi giờ chúng nó hung lắm..ko dám nửa..
    Anh này có 1 đứa thằng con, lớn rồi nhé..Lớp 11,12 rồi gì ấy..Đi học vẩn phải đưa đón!
    Mình thắc mắc: Lậm quá! Mày sao chỉ khéo cưng chìu con. Lớn rồi Sao ko để nó tự đi, tự về được rồi!
    Bạn bảo: Con nít thời bi giờ ghê lắm ko như ngày xưa đâu..
    Ngày xưa con nít thì chỉ đánh nhau thôi, còn bây giờ chúng chơi dao ko!
    Trong trường thì chúng chả dám, nhưng bước ra khỏi cổng trường thì chả biết được..
    Con mình, mình biế tánh. "Hiền", chả giống mình!
    Kệ! Đưa rước cho chắc!


    Mình mới vừa đọc 1 bài, vào đây, nhớ mang máng lại 1 câu, nghỉ là rất hay cho bác:

    Chung Sơn thừa nhận: "Chúng tôi không nói với nhau, nhưng tự hiểu cần phải tự tìm đường: du học không phải chỉ để nâng cao kiến thức mà để kiếm nơi sống tốt hơn".
    https://www.bbc.com/vietnamese/vietnam-54067917
    Tiền không thể mua được Hạnh Phúc. Phải cần thêm Vàng, Chứng khoán & Bất động sản!

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Quy định

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •