Cũng đã 2 năm rồi ....Chàng nàng đã có đôi ....Một em bé đã chào đời ...Với tôi vẫn còn đọng mãi chiều se lạnh ấy Chàng gẩy đàn Nàng en thẹn ngồi bên tay mân mê súng của chàng ...
Shila viết :
Chim xanh, sáng mùa đông, chỗ thưa chỗ kín. Chỗ nào thưa nhất định không phải quân ta mà chỗ nào kín nhất định quân mình.
Anh ngồi đó bên hộp đàn không còn là màu đỏ :D. Áo len đen hơi sờn, giày vải bố (chắc thế :D) nghiêng ngả bụi Sapa (và bụi 1 số chiến trường nữa mà không vần nên em ko tiện kể ra :D)
Nhìn ra khoảng sân lặng, ai đó bâng quơ nhắc, thời tiết lạnh nên anh em chưa kịp đến đông đủ. Thế nào là đông và thế nào là đủ, cũng chả ai định nghĩa được. Câu nhắc bâng quơ cũng chỉ là câu nói lãng đãng trong 1 không gian lãng đãng cafe, chả để trách cứ hay than phiền, đơn giản như 1 giọt cafe trong cả ly cafe âm nhạc và ảnh sáng hôm ấy.
Sáng nay cafe nhiều mình
Dập dìu đàn môi đàn môi...
Chúng tôi ngồi tán tỉnh (máy của) nhau và tán tỉnh (tiếng đàn của) anh. Nhìn theo ngón tay anh thon dài mở hộp đàn, cái cách anh cầm thân thiện đến từng nét khắc trên thân đàn, và cái cách vụng về của chúng tôi khi thử đàn của anh, tôi ước giá mình là 1 nhiếp ảnh gia đại tài để ghi lại những khoảnh khắc ấy.
Đôi ba khúc nhạc, đôi ba câu chuyện của cánh đàn ông tán gẫu, chúng tôi cũng có lúc đã phiêu đi đến tận những đầu hè đâu đó, tưởng như mình đang loay hoay tìm 1 khe vách, loay hoay đưa cây đàn lên môi, tình tang rủ rê 1 cô gái núi. Thật là phê.
Dĩ nhiên cái kiểu của chúng tôi thì vẫn cưỡi ngựa xem hoa lắm. Phải nhìn vào cô gái đứng bên anh suốt cả buổi hôm đó, nhìn gương mặt bừng sáng thiếu nữ, hơi chút tự hào hơi chút làm duyên, mới thấy rõ thêm cái đam mê của anh với cây đàn.
Buổi sáng hôm đó, nhìn anh thật hạnh phúc...
Cảm ơn anh thật nhiều
Con nghệ thuật, nó ở đâu nhỉ ?