Trang 11 / 48 Đầu tiênĐầu tiên ... 91011121321 ... Cuối cùngCuối cùng
Hiển thị kết quả từ 101 đến 110 / 480

Chủ đề: Đồ nghề và chia sẻ kinh nghiệm của các Nhiếp ảnh gia dùng Nikon

  1. #101
    Tham gia
    12-08-2005
    Bài viết
    1,247
    Bác trên hiện dùng:

    http://www.vaccariello.com

    Nikon D2Xs, D3 và cả chiếc máy film pro cuối cùng Nikon F6
    Các ống kính bác ta đã dùng từ trước đến nay và không biết sẽ lên D3X và Nano không : 17-35 f/2.8, 28-70 f/2.8, 70-200 f2.8, 85mm tilt shift


    Tất nhiên bác Pro về lĩnh vực này không thể không có các máy khủng như Hasselblad H3/H2, bác ta cũng dùng cả:

    Mamiya RZ system
    Mamiya RZ lenses: 90mm f/3.5, 180mm f/4.5, 250mm f/4.5
    Phase One digital backs
    ...

    Các thiết bị và phần mềm khác:
    Kodak E100G, E100GX, TMX 100, TMZ 3200, VC, and NC Series negative films
    Ilford and Kodak paper

    Adobe Photoshop CS3 and Lightroom 1.4
    Nik Color Efex Pro
    Nikon Capture NX
    Phase One Capture One Pro








    Được sửa bởi Lekima lúc 09:41 AM ngày 24-04-2009

  2. #102
    Tham gia
    12-08-2005
    Bài viết
    1,247
    Lại có lời nhờ bác Trung.Nguyen dịch hộ, cám ơn bác trước

    Hậu trường

    First Thing, Make Sure the Freight Elevator’s Working

    Between the idea for a photo shoot and the reality of the final images there’s a world of brainstorming, research, preparation, props and calculations, not to mention stylists, designers and assistants.

    Sometimes a client has a very specific idea that I’ll create from a storyboard. Other times it’s a general idea and the creative direction and detail is left to me. When I’m shooting one of my own concepts everything is up to me. In all three instances, what goes on behind the scenes determines the look of the image. Makeup, wardrobe, lighting and set design are all discussed. Details of props, location, photo equipment and background are ironed out. We’ll search for props at prop houses, of course, but also at home and on the street. A stylist will have a fitting session with the model so we know the clothing will be right. Lighting schemes are sketched out; so are set designs. Our goal as we plan for the moment the subject steps into position: nothing left to chance.

    Here’s a look at what it took to make a few recent images. All of them were taken with a D2XS and one of my all-time favorite lenses, an AF-S Zoom-NIKKOR 28-70mm f/2.8D IF-ED.

    For a series of photographs of the actor Michael C. Hall for Aventura magazine, we decided to shoot him as his character in the hit TV show Dexter. Dexter is a dark, complex person—he is, in fact, a serial killer. We decided on a dark, textured set, designed by my assistant, Zachary Bako. Our props were knives, pipes and body bags. The piece of construction barrier was found abandoned at a police station in Manhattan. The steel pipes aren’t really pipes at all; they were made from the cores of seamless paper rolls that we painted and weathered with sandpaper and rust to look like steel.

    Time is always an issue with celebrities, and to eliminate any technical errors we used a stand-in for Michael and pre-lit the set the day before his scheduled appearance in the studio. The lighting consisted of a beauty dish set three feet above his head to his left at a 45-degree angle. (A beauty dish is a light modifier. It has two reflector dishes facing each other, and the strobe’s light is reflected from one to the other and onto the subject. It comes in silver or white; we used white.) Two other strobes were fitted with seven-inch reflectors and secured to the ceiling to rake light across our textured background to create a nice falloff. There’s really a person in that body bag—it’s Zach. We wrapped and duct-taped him, shot fast and later Photoshopped the image into the photograph of Michael.

    Photographing actress Mena Suvari was complicated by the concept we came up with for a summer issue of Aventura. Simply, the idea was sand and sea, and that’s where simple ended. Building a beach in a seventh floor Manhattan studio required 17 50-pound bags of sand and assorted props like driftwood, shells and netting for the set, which was designed, once again, by Zach. We first thought of driving out to Jones Beach on Long Island to get the sand (having no idea if we’d be allowed to “appropriate” it ), but then we remembered that this was New York City and you can get anything here. Ultimately, the sand required a journey no farther than 15th Street.

    The key to lighting the set was to imitate sunlight, and we did that with a main light source fired into a medium-size satin umbrella centered above Mena’s head. We used black foamcore behind the umbrella so stray light wouldn’t bounce off the studio’s white walls. I like to think of black foamcore as the anti-reflector. Two rim lights were fitted with seven-inch reflectors and CTO (color temperature orange) gels and set low to the ground, raking across the set to emphasize the textures and provide nice highlights to Mena’s legs and body. I took a lot of photographs, many from the top of a ten-foot ladder with my head pressed up against the 14-foot ceiling. Building the set took three days; tearing it down, one day.

    The splash shot, one of a series done for a bathing suit story, came about when we decided we didn’t want just models in bathing suits, or even models in bathing suits on the beach, but models in bathing suits actually getting wet, with the water being introduced in a very explosive, dramatic, yet controllable, way. A real beach was out; no way to control the water, too many variables. We bought time at a Manhattan studio that had very high ceilings and drainage capability, neither of which my studio offered. My crew completely covered the shoot area in plastic drop cloths before building the elaborate set. Power packs were set on apple boxes to get them off the floor and away from the water. Showerheads were clamped above the set so we’d be able to have water flowing down on the models. We put the models on apple boxes to get them off the wet floor. Aside from the water coming from above, at various times we used a showerhead, hand-held, from the side and also had two assistants tossing water from plastic cups to create the explosions of water. I chose a black background to clearly show off the contrast and specular quality of the water. This job required a fast shutter speed—1/250 second—to freeze the water and the moment, not to mention very controlled, very steady models. We fed the images to a nearby computer so we could check exposure, sharpness and lighting.

    Not all backgrounds and sets are as elaborate or complicated as those we had for Michael, Mena and the bathing suit models. The most basic background is seamless paper; it’s Studio Photography 101, and it works for dramatic, effective photographs like the ones I made for the Washington Ballet. They key is knowing how to light the seamless and the subject. My personal preference is to light seamless evenly, and if I were teaching studio photography that would be rule one. Tuff-Spun, a thin, translucent fabric that diffuses light, was placed over four reflectors. The diffused light coming through the fabric bounced into medium-size white umbrellas with black covers; the covers kept stray light from bleeding through onto any area of the set. This technique produces even lighting without hot spots.

    To avoid overlighting or underlighting the seamless, I usually set a ratio of 2:1, meaning the lighting on the background is twice as bright as the lighting on the subject. This ratio can, and should, vary depending on what kind of effect you’re trying to achieve, but it’s a good starting point. The setup must be carefully metered across the whole length of the paper to ensure even exposure. My seamless is hung from background poles or spring-activated auto poles and a crossbar. It’s then secured by gaffer’s tape to the floor to prevent it from moving. Seamless is strong and resilient, but after a while it will become scuffed or dirty or even torn, and a day of shooting on seamless is marked by the constant cutting off of the old and the unrolling, fitting and securing of the new. No one wants to spend a lot of time on post-production retouching to clean up white seamless on the image—and certainly not seamless in any of its myriad colors. A final seamless note: Often a black flag—a piece of dense opaque fabric that blocks light—is positioned between the background lights and the camera to prevent lens flare. And you thought seamless was easy!

    Well, actually, none of it is easy. The planning’s fun and the results fulfilling, but in between it’s hard work. I’m blessed with talented assistants, artists, designers and subjects, and when all is said and done, it’s teamwork more than technology that carries the day.

    You can view an extensive collection of Steve’s work at his website, www.vaccariello.com.
















    Được sửa bởi Lekima lúc 10:26 AM ngày 25-04-2009

  3. #103
    Tham gia
    12-08-2005
    Bài viết
    1,247
    Chúng ta đã ghé qua nhiều trang web của các bác nhiếp ảnh gia nhưng vẫn chưa tới một bác mà nhiều người đều biết, với nhiều bài viết hữu ích không chỉ cho người dùng Nikon. Tuy rằng cũng không tránh khỏi những cảm nhận cá nhân...

    Lý do thứ 2 đề cập đến bác ta đó là chúng ta đã tham khảo nhiều đồ thiết bị rồi, rất nhiều "hàng khủng" nhưng điều đó chưa phải là quan trọng nếu chúng ta chưa sở hữu chúng. Và đừng "đổ tội" cho thiết bị khi chúng ta không chụp được bức ảnh đẹp



    Chúng ta hay cùng đến với bác đó với bài viết:
    Your Camera
    Doesn't Matter

    http://www.kenrockwell.com/tech/notcamera.htm

    Bạn dùng máy ảnh gì cũng không phải là điều quan trọng
    Bản dịch của tác giả: Hồ Phước Bảo Chi

    Tại sao trải qua hơn 60 năm phát triển cùng với những tiến bộ vượt bậc của các loại thiết bị ngành ảnh mà vẫn không ai có được những tác phẩm xuất sắc như Ansel Adams đã từng làm vào những năm 1940?

    Ansel thậm chí còn chẳng có Photoshop! Vậy ông ấy đã chụp những bức ảnh ấy như thế nào? Hầu hết mọi nỗ lực để đạt được điều tương tự đều thất bại, cũng có những nhiếp ảnh gia có những tác phẩm rất đẹp như Jack Dykinga, nhưng là với một phong cách khác , còn để giống như Ansel thì chưa ai làm được.

    Có những nhà nhiếp ảnh đã dùng internet để xác định chính xác tọa độ địa điểm mà Ansel đã chụp các bức ảnh của ông . Sau đó cùng với những trang bị tối tân và tác phẩm của Ansel trong tay, họ tìm đến nơi với mong muốn chụp được một bản sao hoàn hảo nhất (điều này là vi phạm luật bản quyền của Mĩ) . Tuy nhiên điều họ làm được là những bức hình trông thì giống nhưng hoàn toàn thiếu sự ấn tượng và cảm xúc của phiên bản gốc. Tôi không đùa đâu. Bạn có thể đọc thêm về những người này ở đây . Họ đã nhờ các nhà thiên văn học của trường đại học để dự đoán thời điểm duy nhất trong 2 thập kỉ mà những điều kiện thiên nhiên có thể lặp lại, và 300 người đó đã tìm đến đúng địa điểm dự đoán. Dù vậy họ vẫn không có được những đám mây, tuyết hay bóng râm như mong muốn. Dĩ nhiên là họ không thể đạt được những bức ảnh như Ansel: nhiếp ảnh nghệ thuật xuất phát từ cảm hứng, không phải là từ sự sao chép.

    Tại sao mà khi ai cũng biết rằng có thể sử dụng Photoshop để biến những bức ảnh tồi thành một tác phẩm nhưng khi bắt tay vào làm thì sau nhiều giờ kết quả lại tồi tệ còn hơn ban đầu?

    Có lẽ những gì tạo nên các tác phẩm của người nghệ sĩ nhiếp ảnh là con mắt nhạy cảm, sự kiên nhẫn và những kĩ năng chứ không phải là những dụng cụ mà anh ta sử dụng.

    Chiếc máy ảnh nắm bắt lại những gì bạn tưởng tượng ra . Không có sự tưởng tượng, không có ảnh, mà chỉ là những thứ rẻ tiền. Từ “image” (hình ảnh) xuất phát từ “imagination” (sự tưởng tượng) chứ không phải từ “độ nét ống kính” hay “độ nhiễu” (noise level). Những tác phẩm của David LaChapelle đều xuất phát từ sự tưởng tượng của ông ấy, không phải từ chiếc máy ảnh. Sắp đặt được những bối cảnh như vậy mới là phần khó khăn. Một khi mọi thứ đã được sắp đặt thì máy ảnh nào cũng chụp được như vậy. Nếu như đưa tôi chiếc máy ảnh của David LaChapelle thì tôi sẽ chẳng bao giờ chụp được như ông ấy, ngay cả khi cho tôi đúng người diễn viên ngôi sao đó.

    Lý do duy nhất mà tôi để tấm hình mình với cái ống kính khổng lồ ở trang chủ là để không phải thêm cái tiêu đề “nhiếp ảnh” hay “nhiếp ảnh gia” bên cạnh. Cái ống kính đó sẽ nói rõ điều đó hơn bất kì từ ngữ nào. Đó chính là mục tiêu của giao tiếp bằng hình ảnh: Suy nghĩ lâu và kĩ để nói ra điều mình muốn nói một cách rõ ràng và nhanh chóng nhất. Còn về cái ống kính khổng lồ đó thì tôi đã không sử dụng nó nhiều năm nay rồi.

    Nói về máy ảnh, bất cứ chiếc máy ảnh nào, không kể tốt xấu đều có thể cho ra những bức ảnh nổi bật để đăng lên bìa tạp chí, đạt giải ở các cuộc thi hay được trưng bày ở các triển lãm. Chất lượng của ống kính hay máy ảnh hầu như chẳng liên quan gì đến chất lượng của những bức hình mà nó tạo ra

    Những bức hình cỡ 13×19” của Joe Holmes trong series American Museum of Natural History được bán ở nhà trưng bày Jen Bekman Gallery tại Manhatan với giá 650$ một bức. Chúng đều được chụp bằng máy D70.

    Kirsten Gallon, một nhiếp ành gia nhà nghề sinh sống ở San Diego, kiếm tiền với 2 ống kính rẻ nhất của Nikon là 18-55 và 70-300G.

    Có rất nhiều triển lãm bán những bức hình được chụp bằng máy Holga và thu được rất nhiều tiền, chỉ có điều họ chẳng bao giờ nói ra điều đó. Một chiếc Holga mới tinh được bán với giá 14.95$ ở đây . Bạn cũng có thể thấy những bức hình đoạt giải được chụp bằng máy Holga trưng bày trong gallery Hemicycle của Bảo tàng nghệ thuật Corcoran trong cuộc thi Eyes of History vào năm 2006 của tổ chức White House News Photographers ở đây.
    Walker Evans đã có lần nói “Mọi người cứ hay hỏi là tôi dùng máy ảnh gì. Máy ảnh không phải là thứ quan trọng, quan trọng là - - - “ và anh ta lấy ngón trỏ gõ gõ vào đầu mình.

    Tương truyền rằng, cha của chúa Jesus, thánh Joseph, đã xây dựng những bậc thang gỗ kì diệu của mình trong một nhà thờ ở New Mexico vào năm 1873 và liệu có ai quan tâm đến những dụng cụ mà ông đã dùng? Hãy thử tìm kiếm và bạn sẽ thấy rất nhiều cuộc thảo luận hàn lâm về điều này nhưng không bao giờ đề cập đến chuyện dụng cụ .

    Thiết bị của bạn KHÔNG ảnh hưởng đến chất lượng những bức ảnh của bạn. Càng bỏ ít thời gian quan tâm đến thiết bị của mình, bạn càng có nhiều thời gian để đầu tư cho việc tạo ra những bức ảnh đẹp. Thiết bị tốt chỉ giúp bạn đạt được điều mong muốn nhanh hơn, thuận tiện hơn hoặc dễ dàng hơn.
    “Tất cả những ống kính tốt ngày nay đều được tinh chỉnh để đạt được độ trung thực cao nhất ở khẩu độ lớn nhất. Giảm khẩu độ chỉ là để tăng chiều sâu ảnh…”Ansel Adams, ngày 3-6-1937 đã trả lời như vậy với Edward Weston khi được nhờ tư vấn về việc chọn ống kính (trang 244 tự truyện của Ansel). Ansel đã chụp được những bức ảnh sắc nét đến kinh ngạc cách đây đến 70 năm mà không hề mất thời gian quan tâm đến ống kính của mình sắc nét đến mức nào. Với 70 năm tiến bộ của ngành ảnh, chúng ta lại càng phải tập trung hơn nữa cho việc chụp ảnh thay vì để ý đến những biểu đồ đánh giá chất lượng . Dĩ nhiên là ống kính cho cỡ phim lớn vào những năm 1930 và cả bây giờ đều khá chậm, thường là f/5.6. Còn ống kính cho cỡ phim nhỏ và máy kĩ thuật số thì sẽ hoạt động tốt nhất khi giảm bớt khoảng 2 khẩu.


    Mua thiết bị mới sẽ KHÔNG cải thiện chất lượng ảnh của bạn.
    Trong nhiều năm tôi đã từng nghĩ “giá mà mình có cái ống kính đó” thì tất cả những bức ảnh tôi muốn chụp đều sẽ được thực hiện. Không đâu, tôi vẫn muốn “thêm một ống kính mới nữa” và đã 30 năm như thế. Luôn luôn có ý nghĩ về việc có thêm một cái ống kính nữa. Hãy vượt qua suy nghĩ đó. Bạn hãy đọc bài viết “The Station” này để hiểu thêm.

    Nhiệm vụ duy nhất của chiếc máy ảnh đứng tránh ra khỏi con đường tạo nên một bức ảnh . Ernst Haas đã kể lại câu chuyện trong một trại sáng tác vào năm 1985 thế này :

    Có 2 cô gái đến từ Nova Scotia đã rất cố gắng để có mặt trong trại sáng tác này. Họ đều làm fan của Leica, làm việc trong một cửa hiệu bán máy ảnh, để dành tiền để mua Leica và rất nể trọng Ernst vì ông cũng dùng máy Leica (cho dù ông đã dùng máy Nikon để chụp những bức ảnh quảng cáo Marlboro lừng danh của mình)

    Sau 4 ngày ở trại sáng tác này, ông đã chịu hết nổi sự thần tượng Leica quá mức mà những người trẻ tuổi này bộc lộ và trong một cuộc thảo luận, khi một trong số họ hỏi thêm một câu về việc xây dựng sự đẳng cấp của loại máy ảnh này thì Ernst đã nói “Leica, schmeica. Chiếc máy ảnh không làm nên một chút khác biệt nào cả. Tất cả chúng đều nắm bắt lại những gì bạn đang nhìn thấy. Nhưng bạn phải THẤY.

    Thế là từ đó đến kết thúc trại sáng tác, không còn ai nói về Leica, Nikon, Canon hay bất cứ nhãn hiệu máy ảnh nào nữa.

    Ông còn nói , “Ống kính góc rộng tốt nhất à? Đó là bước lui 2 bước”
    (Câu chuyện thú vị này của Haas được kể bởi Murad Saÿen, nhà nhiếp ảnh nổi tiếng từ Oxford,Maine mà mọi người đều ngưỡng mộ. Nhiều người nói rằng ông bất ngờ xuất hiện từ hư không như là một sự kết hợp của Eliot Porter và Henri Cartier Bresson. Tôi đã tìm thấy ít nhất 3 trang web tự nhận là trang chính thức của Haas ở đây, ở đây và ở đây

    Bạn cũng có thể xem một trong những loạt ảnh đẹp nhất thế giới ở đây , và tác giả của chúng cũng nói những điều tương tự như vậy ở đây . Còn đây là một loạt những dữ liệu nghiên cứu khác cũng chứng minh việc tại sao sở hữu nhiều ống kính sẽ chỉ làm cho những bức ảnh tệ hơn. Tôi cũng đã từng chụp những bức ảnh trắng đen ở đây với một chiếc máy ảnh hộp 50 tuổi giá 3$ có cấu trúc còn đơn giản hơn những máy ảnh chụp 1 lần hiện nay. Còn trang web này có những tác phẩm tuyệt đẹp được chụp bằng máy PnS Olympus 8080

    Andreas Feininger (người Pháp, 1905-1999) đã nói rằng “Những người nhiếp ảnh – mà trong đó có rất nhiều kẻ ngu ngốc – thường nói rằng “Ôi, giá mà tôi có một cái Nikon hay Leica, tôi có thể chụp được những bức ảnh tuyệt đẹp” Đó là điều ngu xuẩn nhất mà tôi từng được nghe trong đời mình. Nó không gì khác ngoài việc bạn phải thấy,phải suy nghĩ và phải đam mê. Đó là điều làm nên những bức ảnh đẹp. Và sau đó hãy loại bỏ tất cả những gì có thể làm xấu bức ảnh. Ánh sáng xấu, phông nền xấu và tiếp tục như vậy. Hãy nhớ điều đó, đừng cố chụp những bức ảnh như vậy bất kể chủ thể có đẹp đến mức nào”

    Ai cũng biết là những chiếc xe không thể tự lái, những chiếc máy đánh chữ không thể tự viết ra các tác phẩm văn học và những cây cọ của Rembrandt cũng không thể tự vẽ. Vậy thì tại sao rất nhiều người thông minh lại cho rằng những chiếc máy ảnh sẽ tự đi lòng vòng và tự chụp ra những bức ảnh đẹp cho họ? Một chiếc xe hiện đại, tối tân, mắc tiền nhất cũng không thể tự lái theo làn đường của nó chứ chưa nói đến việc sẽ chở bạn về nhà. Bất kể máy ảnh của bạn có tân tiến như thế nào thì bạn cũng phải có trách nhiệm đưa nó đến đúng nơi, đúng lúc và chĩa nó đúng hướng để chụp được bức ảnh bạn muốn. Tất cả mọi chiếc máy ảnh đều có lúc phải yêu cầu bạn phải chỉnh tay, bất kể nó có hiện đại đến đâu. Đừng bao giờ đổ lỗi cho chiếc máy ảnh không thể biết hết mọi thứ , đo sáng bị sai hoặc cho ra những tấm ảnh mờ tịt.

    Tiếp theo dưới đây tôi sẽ kể về hành trình khám phá ra chân lý của mình:
    Khi nói đến nghệ thuật , có thể là âm nhạc, nhiếp ảnh, lướt ván hay bất cứ thứ gì khác thì đều có một ngọn núi để vượt qua. Điều gì xảy ra trong 20 năm đầu khi bạn học một môn nghệ thuật nào đó mà chỉ biết rằng là nếu bạn có nhạc cụ, máy ảnh, hay ván trượt tốt hơn thì bạn sẽ giỏi như những nghệ sĩ nổi tiếng. Bạn bỏ phí quá nhiều thời gian để lo lắng về những thiết bị của mình và luôn muốn mua những thứ tốt hơn. Sau 20 năm đầu đó, bạn cuối cùng cũng trở thành một người tài giỏi và bỗng một hôm có một người hỏi bạn về bước ngoặc trong sự nghiệp khiến bạn thành công thì bạn nhận ra đó chính là lúc bạn hiểu được rằng thiết bị không là gì cả.

    Bạn cuối cùng cũng hiểu rằng những thứ dụng cụ mà bạn mất rất nhiều thời gian thu thập chỉ làm cho bạn dễ dàng hơn để đạt được mục tiêu. Nhưng bạn cũng thấy rằng mình đã có thể đạt được mục tiêu đó bằng những dụng cụ rẻ tiền như ban đầu cho dù phải mất thêm một chút nỗ lực. Bạn nhận ra rằng điều quan trọng nhất mà bộ đồ nghề của bạn phải làm là đừng cản con đường đi của bạn. Và rồi bạn cũng nhận ra rằng giá như bạn không bỏ phí nhiều thời gian để suy nghĩ về thiết bị mà để thời gian đó luyện tai, chụp hình hay cưỡi sóng nhiều hơn thì bạn đã có thể thành công sớm hơn rất nhiều.

    Tôi đã gặp Phil Collins trong một buổi biểu diễn vào tháng 12 năm 2003. Có một điều rõ ràng là mọi người luôn nhận ra được những âm thanh của ông. Một vài người đã thử chơi bộ trống của Phil khi ông ra nghỉ giải lao và bạn biết không? Nó nghe hoàn toàn khác Phil. Mặt khác, khi chơi trên một bộ trống cho thuê thì Phil vẫn là Phil. Vậy bạn có còn nghĩ rằng bộ trống đã đem lại những âm thanh tuyệt vời đó cho ông ấy hay không?

    Có một người ở Michigan dạy đua xe kể rằng. Con gái của một trong các học viên đến và tỏ ý muốn học. Cô bé xuất hiện trên đường đua cùng với một chiếc Chevy Cavalier. Thế rồi cô ta qua mặt những người trung niên trên những chiếc Corvettes và 911. Tại sao ư?Rất đơn giản: Cô ta đã chú ý đến những lời hướng dẫn và cố gắng chạy thật ổn định và đúng làn, không tìm cách lao hết tốc lực mà kiên nhẫn và tận dụng kĩ năng. Những học viên ở đó đã rất xấu hổ, khi bị đánh bại bởi một CÔ GÁI, mà chỉ mới 16 tuổi.
    Như vậy đó, nếu bạn là một tay lái chuyên nghiệp, bạn sẽ biết cách để khai thác đến giọt cuối cùng khả năng của một chiếc xe và sẽ bị giới hạn bởi khả năng của nó. Còn nếu bạn giống như hầu hết mọi người khác thì chiếc xe hơi, cái máy ảnh hay đôi giày chạy sẽ chẳng ảnh hưởng gì đến kết quả bạn đạt được bởi vì bạn chính là nhân tố quyết định chứ không phải những thứ công cụ ấy.

    Hãy tìm gặp những nghệ sĩ lớn khi họ đang nằm ngoài tầm kiểm soát của các nhà tài trợ và họ sẽ chia sẻ những điều tương tự với bạn. Vậy tại sao những nghệ sĩ lớn với những tác phẩm được ngưỡng mộ lại luôn dùng những thứ đồ nghề hiện đại và đắt tiền nhất nếu như nó chẳng ảnh hưởng gì? Đơn giản thôi:

    1)Những dụng cụ tốt sẽ giúp cho bạn dễ dàng hơn để đạt được kết quả mong muốn. Dụng cụ xấu hơn sẽ có thể làm bạn tốn nhiều công sức hơn.
    2)Chúng có độ bền cao phù hợp cho những người cần sử dụng chúng gần như mọi lúc.
    3)Người dùng cao cấp sẽ cần đến một số tính năng phụ trợ tiện dụng . Những sự tiện dụng đó sẽ giúp cho việc chụp ảnh dễ hơn, nhưng chúng không làm cho những bức ảnh đẹp hơn
    4)Này bạn, những dụng cụ tốt chẳng có gì sai trái cả, và nếu bạn có đủ tiền để chi cho nó thì tại sao không? Chỉ cần đừng bao giờ nghĩ rằng những thứ dụng cụ xa xỉ đó sẽ lao động thay cho bạn.


    Vậy tại sao tôi lại đưa tấm hình mình với cái ống kính khổng lồ ấy ra trang nhất? Đơn giản thôi: Nó giúp tôi không phải ghi là “Ken Rockwell Photography”, nghe không hay mà lại chiếm nhiều chỗ. Cái máy ảnh to đã truyền tải thông điệp ấy tốt hơn và nhanh hơn vì vậy tôi chỉ cần nói là “Ken Rockwell”

    Đây là những bức ảnh được chụp bởi một anh chàng ở Philipines – bằng điện thoại di động của anh ta Một ví dụ cuối cùng : Trước đây tôi có mua một chiếc máy ảnh cũ , nó không lấy nét tốt cho lắm. Tôi đã quay lại chỗ bán hàng vài lần để sửa, mỗi lần sửa xong thì nó vẫn như cũ. Là một nghệ sĩ nhiếp ảnh, tôi biết cách khắc phục lỗi này, nhưng điều đó khá bất tiện khi mà tôi luôn phải chỉnh lại nét bằng tay. Và trong lúc thử nghiệm chiếc máy ảnh này thì tôi đã có được bức ảnh yêu thích nhất của mình. Bức ảnh này đã đem về cho tôi đủ loại giải thưởng và còn được treo ở một gallery tạị Los Angeles . Ở đây , nó đã được treo lên ngay khi tấm ảnh gốc của Ansel Adams được gỡ xuống và khi tấm ảnh của tôi gỡ xuống thì lại đến ảnh của Ansel được treo ngay lên lại. Hãy nhớ rằng, tấm ảnh đó được chụp bằng chiếc máy ảnh mà nơi bán đã nói rằng nó không thể sửa được.

    Phần quan trọng nhất của bức ảnh là việc tôi đã ở lại một mình khi mà những bạn bè của tôi cùng đi về ăn tối vì tôi đã nghi ngờ rằng sẽ có một cảnh đẹp sắp diễn ra (bầu trời màu magenta như trong hình) Tôi đã chụp một bức ảnh với 4 phút phơi sáng với một ống kính thường. Tôi cũng đã có thể làm được điều đó với chiếc máy ảnh 3$ mà tôi dùng để chụp những bức ảnh đen trắng ở đây và kết quả cũng sẽ không khác gì.

    Bạn biết không, đôi khi tôi cũng nhận được những bức thư và cuộc gọi điện thoại đầy sự bất mãn từ những người đàn ông (chưa bao giờ gặp phụ nữ) không đồng ý với sự lựa chọn thiết bị của tôi. Họ khó chịu bởi vì tôi thích những thứ khác với họ. Họ chính là những người chưa vượt qua đỉnh núi mà tôi nói ở trên và vẫn nghĩ rằng mỗi thứ dụng cụ đều có những thang đo tuyệt đối về chất lượng, bất kể nó được dùng trong trường hợp nào. Họ coi những thứ dụng cụ ấy như là một cánh tay bổ sung cho thân thể họ và vì vậy không thật khó hiểu trước những phản ứng của họ khi xem những lựa chọn thiết bị của tôi. Lấy ví dụ, những người sưu tập Leica ở đây thật sự có vấn đề với trang web này. Mọi thứ đồ nghề đều có những giá trị riêng phụ thuộc vào việc bạn sẽ dùng nó trong trường hợp nào. Những thứ phù hợp với bạn có thể không phù hợp với tôi và ngược lại.

    Với bất kì chiếc máy ảnh nào, bất kể tốt xấu đều có thể được dùng để tạo ra những bức ảnh nổi bật để đăng bìa tạp chí, đoạt giải thưởng và trưng bày trong các triển lãm lớn. Chất lượng ống kính hầu như không liên quan gì tới chất lượng những bức ảnh mà nó tạo ra.

    Bạn có thể đã có tất cả đồ nghề bạn cần, nếu vậy thì bạn chỉ còn phải học cách sử dụng nó một cách tốt nhất. Đồ nghề tốt hơn không tạo ra những bức ảnh đẹp hơn, bởi vì đồ nghề không thể làm cho bạn thành một nhà nhiếp ảnh tài giỏi.

    Nghệ sĩ nhiếp ảnh tạo ra những bức ảnh chứ không phải là do chiếc máy ảnh.

    Đáng buồn là có khá ít người nhận ra được những điều này và suốt ngày chỉ đổ lỗi cho thiết bị tồi thay vì sử dụng thời gian để học cách quan sát và học cách vận dụng và kết hợp ánh sáng. Mua một chiếc máy mới sẽ chắc chắn đem lại cho bạn nhưng bức ảnh y như cũ . Sự học tập mới chính là cách để có những bức ảnh đẹp hơn .

    Đừng đổ lỗi cho đồ nghề của bạn vì nó bỏ sót một thứ gì đó trên tấm ảnh. Nếu bạn còn nghi ngờ thì hãy đến một bảo tàng ảnh hay đọc một cuốn sách lịch sử nhiếp ảnh và xem những tấm ảnh mà người ta chụp cách đây 50 đến 100 năm hoàn hảo về mặt kĩ thuật như thế nào. Ưu thế mà dụng cụ hiện đại đem lại là sự tiện lợi, không phải là chất lượng ảnh. Hãy xem những bức ảnh đen trắng của tôi trong Death Valley Gallery . Nó trông sắc nét chứ? Chúng được chụp bằng chiếc máy ảnh tiêu cự cố định 50 năm tuổi mà tôi đã mua với giá 3$

    Tôi đã chụp được những tấm ảnh tuyệt vời cả về kỹ thuật lẫn nghệ thuật bằng chiếc máy ảnh giá 10$ mua ở Goodwill và cũng đã chụp ra hàng đống rác rưởi với chiếc ống kính 10.000$ trên chiếc máy Nikon của mình.
    Nhiếp ảnh gia Edward Steichen đã chụp ảnh diễn viên múa Isadora Duncan ở Acropolis, Athens vào năm 1921. Ông đã sử dụng một chiếc máy Kodak mược của người phục vụ khách sạn. Những bức ảnh, dĩ nhiên là tuyệt vời. Steichen đã không mang máy ảnh của mình theo vì kế hoạch bạn đầu chỉ là làm việc với những thiết bị làm phim. Bức ảnh này được trưng bày tại bảo tàng The Whitney trong năm 2000 - 2001.

    Bạn phải học cách để quan sát và sáng tạo. Càng nhiều thời gian bạn phí phạm vào việc quan tâm đến thiết bị thì càng ít thời gian bạn còn cho việc tạo ra những bức ảnh đẹp. Hãy quan tâm đến những bức ảnh , không phải đến đồ nghề.

    Ai cũng biết là nhãn hiệu của một chiếc máy đánh chữ (hay là khả năng sửa chiếc máy đó) chẳng liên quan gì đến khả năng sáng tác ra một tác phẩm văn học, cho dù một chiếc máy tốt sẽ giúp cho việc đánh máy thoải mái hơn. Vậy thì sao nhiều người lại cứ cho rằng loại máy ảnh mà người khác sử dụng hay là những kiến thức về tốc độ màn trập , cấu trúc ống kính hay công nghệ máy ảnh sẽ ảnh hưởng đến khả năng tạo ra những bức ảnh đẹp?

    Cũng giống như một người cần phải biết cách sử dụng máy đánh chữ để có thể viết một kịch bản, bạn cũng phải cần biết cách sử dụng chiếc máy ảnh của mình để chụp, nhưng đó chỉ là một phần rất nhỏ bé trong quá trình tạo ra sản phẩm. Bạn có hình dung nào về nhãn hiệu máy tính hay phần mềm tôi dùng để tạo ra những gì bạn đang đọc hay không? Dĩ nhiên là không trừ phi bạn đọc trang about của tôi. Nó quan trọng với tôi , nhưng chẳng là gì với bạn – nhưng người độc giả. Cũng như vậy, chẳng ai lại nhìn vào những bức ảnh của bạn và kết luận hay quan tâm đến việc bạn dùng loại máy ảnh nào. Nó chẳng có ý nghĩ gì cả.

    Biết cách làm một điều gì là hoàn toàn khác biệt với việc có thể làm được điều đó, và làm điều đó thật tốt thì lại còn khác xa.

    Chúng ta đều biết cách chơi Piano: Chỉ cần nhấn vào các phím và đạp vào các pedal. Nhưng khả năng chơi được nó, chưa nói đến khả năng chơi một cách có hồn lại là một điều hoàn toàn khác

    Đừng lầm tưởng những thứ đồ nghề mắc tiền nhất là tốt nhất. Có quá nhiều đồ nghề nhiếp ảnh là cách tốt nhất để tạo ra những bức ảnh tồi nhất.

    Những chiếc máy ảnh và ống kính mắc tiền hơn không tạo ra những khác biết đáng kể so với mức giá ngất ngưỡng của chúng.

    Ken
    Được sửa bởi Lekima lúc 10:02 AM ngày 25-04-2009

  4. #104
    Tham gia
    12-08-2005
    Bài viết
    1,247
    Nói chung bài viết dài và mỗi người sẽ có cảm nhận khác nhau tôi chỉ tổng hợp lại mấy ý chính của bác Ken:

    Máy ảnh nào cũng không quan trọng
    vì tất cả chúng đều nắm bắt lại những gì bạn đang nhìn thấy. Điều quan trọng là bạn phải THẤY

    Máy ảnh nào cũng không quan trọng nhưng chọn máy ảnh tốt chẳng có gì sai trái cả, nếu bạn có đủ tiền để chi cho nó.

    Máy ảnh nào cũng không quan trọng, nhưng máy ảnh tốt sẽ giúp chúng ta nhiều hơn. Chỉ cần đừng bao giờ nghĩ rằng những thứ dụng cụ xa xỉ đó sẽ lao động thay cho bạn.

    Máy ảnh nào cũng không quan trọng bởi Nghệ sĩ nhiếp ảnh tạo ra những bức ảnh chứ không phải là do chiếc máy ảnh.

    Máy ảnh nào cũng không quan trọng bởi nếu không học chụp ảnh cho tốt thì đưa bạn máy có "xịn" đến đâu cũng không cho ra những bức ảnh "đẹp" hơn tại cùng thời điểm.

    Máy ảnh nào cũng không quan trọng bởi nhãn hiệu của một chiếc máy ảnh (hay là khả năng của chiếc máy đó) chẳng liên quan gì đến khả năng sáng tác ra một tác phẩm nhiếp ảnh, cho dù một chiếc máy tốt sẽ giúp cho việc chụp ảnh thoải mái hơn.
    ...


    Giải trí tý
    Bác ngồi sau là một vị giám khảo giải thưởng ảnh báo chí thế giới (World Press Photo), bác ta luôn có máy PS bé nhỏ cầm theo người cho linh hoạt:

    Trên đường phố Hà nội
    Được sửa bởi Lekima lúc 08:43 PM ngày 24-04-2009

  5. #105
    Tham gia
    30-12-2007
    Bài viết
    1,159
    thx bác Bảo Chiđã dịch bài "Bạn dùng máy ảnh gì cũng không phải là điều quan trọng", chỉ xin có vài ý kiến về nội dung.
    1/ Đồng ý là tôi cầm cái máy Leica có thể sẽ không đẹp như Ernst Haaschụp với cái máy Pratika.Nhưng nếu Ernst Haas lúc đó thay vì chụp Practika mà chụp Leica, chắc chắn tấm ảnh sẽ đẹp hơn nữa.
    2/ Một người khuyên thiết bị không quan trọng, không cần thiết nhưng cứ hễ Nikon ra thiết bị nào là phải mua, chụp cho bằng được, so sánh cái này sắc hơn cái kia thế nào... thì có tin được không? OK, đam mê thiết bị , khao khát sử dụng ( dù là test) không phải là điều xấu xa, nhưng đừng khuyên người khác ngược lại, trừ phi có hai chú Ken sinh đôi nào đó trái tính nhau.

  6. #106
    Tham gia
    12-08-2005
    Bài viết
    1,247
    Quote Được gửi bởi kamelot View Post
    2/ Một người khuyên thiết bị không quan trọng, không cần thiết nhưng cứ hễ Nikon ra thiết bị nào là phải mua, chụp cho bằng được, so sánh cái này sắc hơn cái kia thế nào... thì có tin được không? OK, đam mê thiết bị , khao khát sử dụng ( dù là test) không phải là điều xấu xa, nhưng đừng khuyên người khác ngược lại, trừ phi có hai chú Ken sinh đôi nào đó trái tính nhau.
    Bài viết trên bác ta chỉ nói đại ý là: thiết bị không quan trọng mà quan trọng là người chụp mới quyết định bức ảnh xấu hay đẹp và thiết bị tốt hơn sẽ hỗ trợ nhiều hơn đồng thời mua thiết bị xịn chả có gì là sai trái cả nếu bạn có tiền.
    ...
    "Ai cũng biết là nhãn hiệu của một chiếc máy đánh chữ (hay là khả năng sửa chiếc máy đó) chẳng liên quan gì đến khả năng sáng tác ra một tác phẩm văn học, cho dù một chiếc máy tốt sẽ giúp cho việc đánh máy thoải mái hơn. Vậy thì sao nhiều người lại cứ cho rằng loại máy ảnh mà người khác sử dụng hay là những kiến thức về tốc độ màn trập , cấu trúc ống kính hay công nghệ máy ảnh sẽ ảnh hưởng đến khả năng tạo ra những bức ảnh đẹp?"
    ...
    Chứ có khuyên không mua sắm gì đâu bác chưa kể mua thiết bị để thẩm du và mua thiết bị phục vụ nhu cầu chụp ảnh là 2 việc khác nhau. Bài này cũng có nhiều bác ý kiến khác nhau
    Được sửa bởi Lekima lúc 05:12 PM ngày 25-04-2009

  7. #107
    Tham gia
    30-12-2007
    Bài viết
    1,159
    Vâng thưa bác tôi cũng hiểu ý bài viết,nhưng ý tôi là nếu người viết bài ít chạy đua theo thiết bị như cụ Võ An Ninh chẳng hạn, thì dễ nghe và đỡ chướng tai hơn nhiều...

  8. #108
    Tham gia
    11-02-2009
    Location
    Hà nội
    Bài viết
    202
    Cảm ơn bác LEKIMA post bài rất bổ ích, thiết nghĩ ko cần tranh cãi. Bác cứ tiếp tục để anh em theo dõi học hỏi. Vẫn mong chờ bài tiếp của bác

  9. #109
    Tham gia
    22-01-2009
    Bài viết
    1,469
    Quote Được gửi bởi kamelot View Post
    thx bác Bảo Chiđã dịch bài "Bạn dùng máy ảnh gì cũng không phải là điều quan trọng", chỉ xin có vài ý kiến về nội dung.
    1/ Đồng ý là tôi cầm cái máy Leica có thể sẽ không đẹp như Ernst Haaschụp với cái máy Pratika.Nhưng nếu Ernst Haas lúc đó thay vì chụp Practika mà chụp Leica, chắc chắn tấm ảnh sẽ đẹp hơn nữa.
    2/ Một người khuyên thiết bị không quan trọng, không cần thiết nhưng cứ hễ Nikon ra thiết bị nào là phải mua, chụp cho bằng được, so sánh cái này sắc hơn cái kia thế nào... thì có tin được không? OK, đam mê thiết bị , khao khát sử dụng ( dù là test) không phải là điều xấu xa, nhưng đừng khuyên người khác ngược lại, trừ phi có hai chú Ken sinh đôi nào đó trái tính nhau.
    Em nghĩ bác nên đọc lại hai lần nữa
    Cám ơn bác lekima nhé, em cũng đang ráng tu dưỡng như bài của bác

  10. #110
    Tham gia
    12-08-2005
    Bài viết
    1,247
    Cám ơn các bác động viên!

    Ngày 23/04/2009 vừa rồi Nikon vừa khai trương một web site mới với địa chỉ:
    www.nikonnext.com
    Trong này có nhiều nội dung phỏng vấn về quá khứ và tương lai với nhiều nội dung khác nhau.

    Cuối tuần rồi mời các bác xem mấy hình giải trí tý


    Công nghệ nhân dạng khuân mặt


    Hàng khủng???

    Được sửa bởi Lekima lúc 10:19 PM ngày 25-04-2009

Trang 11 / 48 Đầu tiênĐầu tiên ... 91011121321 ... Cuối cùngCuối cùng

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Những chủ đề tương tự

  1. xin chia sẻ kinh nghiệm dùng Grip for Nikon D60
    By quang vinh lif in forum Trao đổi về các loại máy ảnh và thiết bị nhiếp ảnh
    Trả lời: 17
    Bài viết cuối: 14-11-2009, 07:50 PM
  2. Anh em nào sử dụng nikon D90 chia sẻ kinh nghiệm
    By iphone in forum Trao đổi về các loại máy ảnh và thiết bị nhiếp ảnh
    Trả lời: 1
    Bài viết cuối: 04-08-2009, 03:20 PM
  3. Đồ nghề và chia sẻ kinh nghiệm của các Nhiếp ảnh gia dùng CANON
    By madi3d8 in forum Trao đổi về các loại máy ảnh và thiết bị nhiếp ảnh
    Trả lời: 18
    Bài viết cuối: 30-07-2009, 12:32 PM
  4. Trao đổi kinh nghiệm với Nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp lần 8 - 2009
    By hoa_kts in forum Thông báo của ban quản trị VNPHOTO.net
    Trả lời: 63
    Bài viết cuối: 11-03-2009, 10:30 PM
  5. Họp Mặt Trao Đổi Kinh Nghiệm Với Nhiếp Ảnh Gia Chuyên Nghiệp Lần 5
    By ThanhTungphoto in forum Thông báo của ban quản trị VNPHOTO.net
    Trả lời: 23
    Bài viết cuối: 18-11-2006, 08:02 AM

Quy định

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •