
Được gửi bởi
MrLemis
Mình tâm đắc với những ý kiến giống của bác này, thực sự khi cầm máy to đi chụp chơi ngoài công viên hoặc trong sân khấu, mình chỉ tập trung vào việc ngắm nghía đối tượng. Nhưng thỉnh thoảng vẫn thấy có một số "đồng nghiệp" hơi chút mặc cảm cá nhân, khiến mình cũng ngại. Cá nhân, em hoàn toàn mở, thậm chí còn hay bắt chuyện với "đồng nghiệp" khác. Tuy nhiên, em xin kể 2 trường hợp gần đây gây ấn tượng với em:
- Vào rạp chụp hộ cho tạp chí kia, lên cầu thang thấy có đồng chí tự nhiên lấy áo khoác chùm luôn máy ảnh của mình sau khi nhìn em.
- Ra công viên, thấy 1 bác đang hí hửng chụp con, set máy liên tục. Mình và vợ lại ngồi gần đó, thả con ra chơi và rút đồ nghề "hành sự". Lúc sau thấy bác kia cất luôn máy vào túi.
Nhạy cảm một chút, bản thân em cũng thấy chạnh lòng. Cái tính thiếu tự tin này không phải bộc phát mà còn là do tâm lí từ xa xưa để lại, nên thật khó trách nhau. Nhớ hồi còn dùng Canon S3IS em vẫn vào quán xá chụp nội thất ầm ầm cho tạp chí. Vài năm sau mua được D40 đi chụp cả chục diễn viên, ca sĩ... thấy vẫn bình thường.
Điều em muốn nhắn nhủ với các bác: Tự tin! Luôn tự tin! Cởi mở. Cảm giác bị "đồng nghiệp" khác xem thường là do bác nghĩ ra, tự làm khổ mình.
một số trường hợp thì là ko phải như bác nói ạ :D dù sao thì e cũng đang cố gắng giơ cao khẩu hiệu "sợ đếch bố con thằng nào" :"> :P
450D, 18-55IS, GRIP MK, 50f1.8, Flash Yongnuo 460II, Flash National cùi, trigger CTR-301P