Hiển thị kết quả từ 1 đến 6 / 6

Chủ đề: Đơn giản, mộc mạc như song ca cùng Lê Cát Trọng Lý

  1. #1
    Tham gia
    24-03-2010
    Bài viết
    22

    Đơn giản, mộc mạc như song ca cùng Lê Cát Trọng Lý

    Chương trỉnh song ca cùng thần tượng diễn ra đêm 31/5. Thích sáng tác của em Lý này lâu rồi , nay có thêm vài tấm ảnh share cùng anh em,

    #1

    IMG_1953 by tkn9699, on Flickr
    #2

    IMG_1974 by tkn9699, on Flickr
    #3

    IMG_1978 by tkn9699, on Flickr
    #4

    IMG_1954 by tkn9699, on Flickr
    #5

    IMG_1962 by tkn9699, on Flickr
    #6

    IMG_1976 by tkn9699, on Flickr
    #7

    IMG_1964 by tkn9699, on Flickr
    Được sửa bởi freemen323 lúc 02:14 AM ngày 03-06-2011

  2. #2
    Tham gia
    02-10-2010
    Bài viết
    23
    Người hát đôi với Lê Cát Trọng Lý nếu không lầm thì là Phan Lê Ái Phương?!

  3. #3
    Tham gia
    24-03-2010
    Bài viết
    22
    Chết, e quên mất tên em này, Chương trình này sẽ phát lại trên TV đó bác đón xem.

  4. #4
    Tham gia
    17-06-2005
    Location
    HCM
    Bài viết
    601
    #2 #4 #6 không biết có ngẫu nhiên mà hình dãy số chẵn nay hay quá, hiệu ứng đẹp
    Gà con
    |How difficult it is|
    Nikon all !

  5. #5
    Tham gia
    26-01-2007
    Location
    http://www.flickr.com/photos/62012857@N05/
    Bài viết
    3,019
    Chia sẻ với các bạn một bài viết hay về Lê Cát Trọng Lý - một cô bé rất thú vị người Đà Nẵng

    """
    Trong nghệ thuật có những vấn đề không giải thích được, những cá nhân
    không thể hiểu tại sao lại thế. Lê Cát Trọng Lý là ví dụ điển hình.

    Tôi không nhớ mình gặp Lý cách đây đã bao năm, chỉ tin chắc rằng lúc ấy
    cô chẳng khác gì bây giờ. Nghĩa là vẫn gầy gò, vẫn trẻ con, vẫn tóc xù
    (và nghe đâu vẫn hay mặc quần đùi bất cứ khi nào có cơ hội).

    Hôm ấy, vào một buổi sáng xấu trời (đối với tôi, bất cứ ngày nào chỉ
    nhìn thấy đàn ông đều xấu trời), tôi bỗng nhận được điện thoại của Mai
    Khôi.

    Có đàn ông nào được Mai Khôi mời tới lại không háo hức. Tôi cũng vậy.
    Tôi cứ tưởng tượng được Khôi mời ăn cơm, hoặc đi dạo chơi dưới ánh trăng
    nghe một bản nhạc buồn, những thứ mà tất cả những gã trai có tham vọng
    đều hy vọng. Nhưng không, Khôi nhẹ nhàng bảo tôi: "Đến đây, em có con bé
    này hay lắm!".

    “Một con bé hay lắm” vào thế kỷ 21 này thường có thân hình của ba vòng
    to đùng, còn trí tuệ chả có gì quan trọng. Tôi, Lê Hoàng, cũng nghĩ như
    thế, nên đến gặp Mai Khôi trong lòng khấp khởi, hy vọng ít nhất cũng gặp
    Mai Ca. Nhưng than ôi, lại gặp Lê Cát Trọng Lý.

    Lý hôm ấy nom bé như một con gà con, và tiếng kêu cũng nhỏ như gà. Cô và
    Khôi ngồi cạnh nhau trong một quán cà phê đầy vẻ âm nhạc hàn lâm với
    những chiếc loa khổng lồ và những đĩa thức ăn bé xíu. Trong quán tràn
    ngập một thứ nhạc đầy tính cao quý và khó hiểu.

    Nhân đây xin nói luôn, về âm nhạc, Lê Hoàng dốt đến kinh hoàng, và bình
    dân đến tận trái tim. Ca sĩ yêu thích của gã là Tuấn Vũ, bài hát cửa
    miệng của gã là “Chú ếch con”, còn bản nhạc gối đầu giường của gã là
    “Con kênh ta đào”. Cho nên vào một quán cà phê đầy tính cao cấp như thế,
    quả là những phút nặng nề.

    Mai Khôi có vẻ đoán ra điều này. Nàng bảo tôi: “Anh ơi, đây là Lý ở Đà
    Nẵng. Nó rất giỏi âm nhạc”. Như trên đã nói, đời tôi có hai cái dốt đó
    là âm nhạc và võ thuật, nên tôi sợ hãi những ai giỏi chuyện đó vô cùng.
    Tôi nhìn Lý một cách nghi ngờ. Vẻ bề ngoài của cô tuyệt nhiên không
    giống chút nào với Mozart, càng không giống với Siu Black, những thần
    đồng âm nhạc mà tôi biết. Cô chỉ giống Beethoven một chút nhờ cái đầu
    xù. Nhưng nếu tôi nhớ không nhầm, Beethoven đâu có sinh ra ở Đà Nẵng?

    Lý cũng có vẻ không để ý gì tới tôi cả (sau này tôi mới biết, nhìn chung
    cô không để ý tới đàn ông đẹp trai). Cô chỉ nghe nhạc một cách chăm
    chú, chìa cái tai nhỏ xíu, hồng như cánh hoa về những chiếc loa, rồi đưa
    ra vài lời nhận xét khi bản nhạc kết thúc.

    Những lời nhận xét ấy sâu sắc và chính xác đến nỗi làm một kẻ ngớ ngẩn
    như Lê Hoàng cũng giật bắn mình. Không kìm được, tôi hỏi một câu cực kỳ
    ngu: “Em học nhạc ở đâu thế?”, Lý trả lời: “Dạ, em tự học!”.

    Chỉ một câu nói ấy mà làm tôi quỵ hẳn. Làm nghệ thuật, đáng sợ nhất là
    những kẻ tự học. Tôi tin chắc chân lý này. Tôi lập tức hiểu ra cô bé có
    khiếu về âm nhạc. Không chỉ thế thôi, từ có khiếu đến muốn lên sân khấu
    quả là một quãng đường dài. Theo cách nghĩ thô kệch của Lê Hoàng, không
    nhảy đẹp như Hồ Ngọc Hà, không máu lửa như Phương Thanh, không nhí nhảnh
    như Hồng Nhung thì có khiếu vẫn mãi mãi chỉ là... có khiếu. Sau buổi
    sáng định mệnh đó, tôi còn gặp Lý vài lần nữa. Điều kỳ lạ là cả hai lần
    khi ngồi ở một rạp chiếu phim, nhìn thấy một cô bé xinh xắn đeo ba lô đi
    vào mua vé xem phim một mình, tôi coi kỹ đều là Lý.

    Tôi bắt đầu sợ, vì chỉ có những vĩ nhân hoặc những kẻ điên mới đơn độc
    xem phim (cũng như chỉ những ai không làm được âm nhạc mới làm đạo
    diễn).
    Thời gian thấm thoát trôi qua. Thỉnh thoảng tôi có điện thoại hỏi thăm
    Lý. Cô nói mình có một vấn đề gì đó ở cổ, cần về Đà Nẵng để chữa trị.
    Tôi hỏi Mai Khôi. Nàng giải thích: “Nó ngoẹo đầu tựa vào đàn violin
    nhiều quá”. Đùng một cái, một hôm mở báo Tuổi Trẻ, có đăng hình Lý ngay
    trang đầu, lúc ấy tôi mới biết đầy đủ họ tên của nàng là Lê Cát Trọng
    Lý.

    Rồi đùng cái nữa, đùng cái nữa, cái nữa... tôi nghe thiên hạ kháo nhau ở
    một quán cà phê nhỏ, trong một căn phố nhỏ, có một cô ca sĩ nhỏ hát
    những bài hát nhỏ một cách lạ kỳ. Lý chứ còn ai nữa!

    Tôi có thể khẳng định, về con người, Lý không biết gì ngoài âm nhạc.
    Đừng bàn với cô về nhà cửa, quần áo, ngựa xe, tiền bạc, cô xa lạ với tất
    cả những gì không phát ra âm thanh.

    Ưu điểm lớn của cô là phân tích được tất cả các thể loại âm nhạc và thấy
    những cái hay của nó, không hề chê bai nhưng khi sáng tác lại chả bị
    ảnh hưởng của ai cả, có một “gu” riêng. “Gu” là thứ nhiều nghệ sĩ đến
    chết cũng không có, nhưng Lê Cát Trọng Lý sinh ra hình như đã đeo nó bên
    mình. Mỏng manh như một cánh chuồn chuồn, cô bay lơ lửng trên bầu trời
    đầy ô nhiễm của thành phố, giương con mắt to đùng (thứ to nhất trên
    người cô) mà chả thấy gì ngoài các nhạc cụ. Cô không hề biết mình giống
    Trần Tiến ở vẻ ngoài rất khác biệt với tác phẩm, và y hệt nhau về sự
    ngây thơ. Chỉ có khác Trần Tiến mê con ve, còn Lý mê con gái. Tất cả
    những ai có dịp tiếp xúc với Lê Cát Trọng Lý đều cảm thấy mình thô kệch,
    ngay cả Đường Tăng.

    Cô có một vẻ thuần khiết đến bất tận và một vẻ nhẹ nhõm đến phát hoảng.
    Hình như Lý nghĩ rằng chỉ hát là giải quyết tất cả các vấn đề của thế
    giới xung quanh.

    Tôi đang làm một bộ phim và Lý viết nhạc. Còn gì kỳ quái và đáng lo hơn
    thế? Một kẻ đã làm ra “Gái nhảy” lại chơi với một kẻ tuyên bố “Làm con
    gái thật tuyệt”!

    Lê Hoàng
    Theo Đẹp
    Đọc thêm cái này để nhìn hình đẹp hơn các bác ợ...

  6. #6
    Tham gia
    26-10-2009
    Bài viết
    105
    lê cát trọng lý quả là tài năng và còn đẹp nữa. ảnh chất lắm bác.

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Quy định

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •