Sài Gòn lá đỏ đêm mưa…
(Chút tản mạn trong Đêm nhạc Hoàng Hiệp, 2-10-2007)
Kỷ niệm sinh nhật tuổi 76 của mình, nhạc sĩ lão thành Hoàng Hiệp được Hội Âm nhạc TP.HCM và Đài truyền hình TP.HCM dành cho một món quà thật ý nghĩa: một đêm nhạc của riêng ông tại Nhà hát TP.HCM, phát sóng trực tiếp trên kênh HTV2.
Từng là Phó Tổng thư ký Hội Nhạc sĩ VN, Tổng thư ký Hội Âm nhạc TP.HCM, tác giả của hàng trăm ca khúc lừng danh cả trong Nam ngoài Bắc từ những năm 60 của thế kỷ trước, người nhạc sĩ tài hoa quê gốc An Giang này hoàn toàn xứng đáng được tôn vinh như vậy và hơn thế nữa. Nhưng…
Tối 2.10, trời lành lạnh. Sài Gòn lắc thắc mưa, những giọt mưa rong bão.
Chẳng hiểu người ta phân phát vé mời thế nào mà không khí Nhà hát bữa nay hoàn toàn không như tôi tưởng.
Dưới đất, lầu một, lầu hai… Nhiều ghế trống quá!
Tôi lên lầu một, chọn cho mình một góc khuất. Hơi xa để chụp hình, nhưng có lẽ đủ riêng tư và thoải mái cho việc nghe lại những giai điệu tuyệt vời của ông.
Ở vị trí chiếc ghế số một hàng ghế đầu, “ông hoàng của ca khúc phổ thơ” ngồi đó, thinh lặng, trong bóng tối. Trái với vóc dáng vốn khá “cồng kềnh”, ông già 77 tuổi (tính theo tuổi ta) đáp lại những câu chào hỏi, đón những lẵng hoa của đồng nghiệp chúc tụng, và bắt tay mọi người một cách thật nhỏ nhẹ, yếu ớt. Hai bên cánh gà sân khấu là hai cái màn hình TV khá lớn. Nhà đài biết ông không đủ sức khỏe để có mặt trong đêm truyền hình trực tiếp nên đã cho thu hình ông với những dòng hồi tưởng thật khó nhọc và rời rạc về những ca khúc gắn với “một thời đạn bom, một thời hòa bình”. Rồi không hiểu bằng cách nào ông đã đủ sức có mặt tại Nhà hát vào phút chót. Đài bị “việt vị”. Cái đĩa thu sẵn những câu cảm ơn, xin lỗi khán giả của ông trước đó thì bây giờ không thể cắt bỏ đoạn nào. Truyền hình trực tiếp mà! Khán giả trong Nhà hát, vì thế, hơi buồn cười vì suốt buổi diễn vừa được ở bên ông, lại vừa được nghe một Hoàng Hiệp khác xin lỗi khán giả ở… đâu đó.
Đã hơn 20h, khán phòng vẫn còn rất nhiều ghế trống, nhưng đêm diễn vẫn được bắt đầu. Lịch phát sóng trực tiếp đã vậy, không thể trì hoãn.
Có một cái gì đó rất khẽ, rất nhẹ len lỏi vào trong ngực khiến tôi tự nhiên thấy khó thở. Tôi cố tìm cách cắt nghĩa cái không khí tẻ ngắt, thiếu lửa của đêm nay. Hiển nhiên là Hội Nhạc sĩ thì tiền nong không thể xông xênh như hãng… dầu gội đầu, nước rửa chén, keo xịt tóc, chai lăn nách… ABCD nào đó rồi! Ừ thì Hoàng Hiệp tài hoa, tác phẩm đồ sộ nhưng ngặt nỗi, ông lại là nhạc sĩ… cách mạng. Chẳng ma nào tài trợ cho đêm nhạc này. Thị trường mà! Có lẽ thế. Thảo nào… Cát-sê cho đêm diễn, vì vậy, chắc chắn là “bèo”. Các ca sĩ chỉ vì tình vì nghĩa với vị nhạc sĩ già ngồi kia mà hát thôi…
Ý nghĩ này dù sao cũng khiến lòng tôi ấm áp ít nhiều…
@@@
Các ca sĩ đã hát “tròn vai” những ca khúc đăng ký trước, không quá dở đến mức vô hồn nhưng cũng không đủ để gọi là xuất sắc xuất thần. Tất cả đều hơi trầm lặng, rời rạc và lành lạnh…
Một đêm nhạc quá nhiều cảm xúc trái ngược trong tôi: vừa bồi hồi xúc động khi nghe lại những giai điệu tuyệt vời của Hoàng Hiệp, vừa thấy đăng đắng ở cổ khi nhìn thấy cái sân khấu thiết kế sơ sài, đèn đóm như đèn vỉa hè công cộng, chết lặng, vàng ệch, không chớp nháy lấy một lần; cũng không thấy có tí khói màu nào. Chẳng bù cho những đêm nhạc… “softtina”.
Tôi chắc rất nhiều người thật sự yêu mến Hoàng Hiệp và các ca khúc tài hoa của ông đã không có được thông tin về đêm nhạc này.
Dù sao cũng xin chúc mừng nhạc sĩ lão thành Hoàng Hiệp, vài bước nữa là thượng thọ bát tuần. Cầu chúc ông có đủ sức khỏe để viết tiếp những ca khúc vừa trữ tình, vừa lãng mạn, trẻ trung mà sâu lắng…
Khuya. Mưa vẫn lắc thắc rơi. Ngồi sau lưng bác xe ôm để về nhà, đâu đó trong tôi vẫn sóng sánh dư âm những ca khúc Hoàng Hiệp. Trong ánh sáng vàng suộm của một ngọn đèn đường, chợt thấy trên vỉa hè một chiếc lá ướt mưa run lên khe khẽ.
Lạ lùng, chiếc lá đỏ hoe…
Một vài hình ảnh Đêm nhạc Hoàng Hiệp:
1. NSƯT Tạ Minh Tâm với ca khúc Lá đỏ, phổ thơ Nguyễn Đình Thi.
2. NSƯT Quang Lý với Trở về dòng sông tuổi thơ.
3. Thu Giang với Cô gái vót chông, phỏng thơ Môlôyclavi.
4. Quang Linh với Câu hò bên bờ Hiền Lương.
5. Quang Vĩnh – Thanh Thúy với Trường Sơn đông, Trường Sơn tây , thơ Phạm Tiến Duật.
6. Thanh Thúy với Viếng lăng Bác, thơ Viễn Phương
6. Bonnuer Trinh với Mùa chim én bay, phổ thơ Diệp Minh Tuyền.
7. Thanh Xuân với Đánh mất, phổ thơ Thanh Nguyên.
8. Tú Anh với Con đường có lá me bay, phổ thơ Diệp Minh Tuyền.
9. Cao Minh với Thơ tình của người lính biển, phổ thơ Trần Đăng Khoa.


















Reply With Quote
VNPhoto sponsor Member


