Trang 1 / 3 123 Cuối cùngCuối cùng
Hiển thị kết quả từ 1 đến 10 / 21

Chủ đề: Paris có cháy không em?

  1. #1
    Tham gia
    28-01-2005
    Location
    HCMC, Vietnam
    Bài viết
    30,985

    Paris có cháy không em?

    PARIS CÓ CHÁY KHÔNG ?
    Từ Thức



    Với phong trào GILETS JAUNES ( Áo Vàng ), nước Pháp đang trải qua một khủng hoảng chính trị, xã hội nghiêm trọng. Nhưng mặc dù những hình ảnh bạo động ngoạn mục làm chấn động dư luận, nước Pháp chưa có nội chiến như một số médias ngoại quốc bình luận. Nước Pháp cũng không phải là nước đói khổ, tuyệt vọng cùng cực như báo chí nhà nước VN đã không để lỡ cơ hội nhẩy vào, với thông điệp gởi dân Việt : ở đâu cũng có nghèo đói, bất công ; ở VN tốt hơn vì có kỷ luật, có ổn định.
    KHỦNG HOẢNG CHÍNH TRỊ
    Phong trào Gilets Jaunes đã bùng nổ, lan tràn một cách bất ngờ. Khởi đầu là một phụ nữ làm một vidéo trên mạng, than phiền : chính phủ lại sắp tăng thuế xăng, nhớt. Và hô hào : phải làm một cái gì, anh em. Con số những người coi, chuyển vidéo lên tới một số kỷ lục. Phong trào Áo Vàng ra đời, lan rộng khắp nước Pháp
    Gilets Jaunes là chiếc áo vàng, bắt buộc phải có trong xe cho mỗi người đi xe, để các tài xế khác có thể nhìn thấy, ngay cả ban đêm, trong trường hợp phải xuống xe giữa đường, để tránh tai nạn.
    Người ta nghĩ đó cũng chỉ là một cuộc biểu tình, phản kháng như những cuộc biểu tình khác, diễn ra hầu như mỗi ngày trên nước Pháp, nơi biểu tình là môn thể thao quốc gia, rất được ưa chuộng, như football hay rugby. Sểnh ra là người ta biểu tình. Mỗi người, mỗi nhóm có một hay nhiều lý do để xuống đường. Nông dân biểu tình vì giá nông sản quá thấp, người tiêu thụ biểu tình vì giá thực phẩm quá cao. Nhóm này biểu tình vì nhà nước quá nhu nhược với di dân bất hợp pháp, nhóm khác đòi phải đối xử nhân đạo hơn.
    Chính phủ nghĩ phong trào Gilets Jaunes sẽ sớm nở tối tàn. Các chính đảng, các nghiệp đoàn án binh bất động, không muốn tham gia một phong trào hỗn tạp, vô tổ chức, không có yêu sách minh bạch, hay quá nhiều yêu sách, đôi khi mâu thuẫn nhau. Nhưng khi thấy phong trào áo vàng không những không tự tan như dự đoán, trái lại, còn dữ dội hơn, các đảng phái, phe nhóm vội nhẩy vào ăn có, mặc dù phong trào Gilets Jaunes bất cần các đảng phái, nghiệp đoàn. Gilets Jaunes trước hết là dấu hiệu mất niềm tin của dân Pháp đối với các cơ cấu xã hội không thể thiếu trong một chế độ dân chủ.
    Đó là một phong trào dân sự tự phát, và được khắp nơi hưởng ứng. Cuộc biểu tình đầu tiên cách đây gần một tháng đã quy tụ gần 300 ngàn người . Những cuộc biểu tình sau đó ít người hơn, nhưng quyết liệt hơn, và nhất là càng ngày càng bạo động.
    Phát động vì một quyết định của chính phủ sẽ tăng thuế xăng vài xu mỗi lít, Gilets Jaunes trở thành một phong trào đòi hỏi xét lại toàn bộ phương pháp quản trị nước Pháp, từ chính trị, tới kinh tế xã hội. Một phong trào quy tụ tất cả những ấm ức, những bất mãn, những lo ngại của một dân tộc đầy tiềm năng, nhưng mất tự tin trong thời đại toàn cầu.
    Tăng thuế xăng, đúng lúc giá dầu lửa lên cao, là đổ dầu vào lửa. Chính phủ Pháp không nghĩ tới điều đó, vì thực ra giá xăng ở Pháp cao thật, nhưng vẫn thấp hơn nhiều nước Âu Châu, như Ý, Đức, Thụy Sĩ và một phần tiền thuế đó, gọi là taxe carbonne, sẽ dùng vào việc bảo vệ môi trường là điều đa số người Pháp vẫn đồng ý. Đó cũng là quyết định của Nicolas Hulot, bộ trưởng Môi trường có uy tín nhất trong chính phủ, vừa từ chức.
    Những người ngồi ở Paris quyết định ngân sách quên rằng giá xăng nhớt là một vấn đề nóng, nhất là đối với những người sống ở các vùng hẻo lánh, phải dùng xe đi làm hay sinh sống.
    Mặc dù nước Pháp có hệ thống xe lửa chằng chịt, hệ thống chuyên chở công cộng hữu hiệu, xe hơi vẫn còn là một yếu tố quan trọng. Người Pháp đã bất mãn vì trước đây, nhà nước khuyến khích dân mua xe chạy dầu cặn diesel, giá xe đắt hơn hơn nhưng xài ít hơn, và giá diesel rẻ bằng nửa xăng thường. Sau đó, người ta khám phá ra xe diesel còn ô nhiễm hơn xe thường, đã tăng giá diesel gần bằng xăng super.
    Người dân có cảm tưởng bị lường gạt, mặc dầu nhà nước đã quyết định nhiều biện pháp để làm êm sự bất mãn đó, thí dụ trợ cấp tiền xăng cho những người phải dùng xe đi làm, cấp 4 bốn ngàn euros cho những người có lợi tức thấp muốn thay xe, mua xe chạy điện.

    TỪ MAI 68 TỚI GILETS JAUNES

    Thuế xăng chỉ là một giọt nước làm tràn ly. Hay đúng hơn giọt xăng làm bùng ngọn lửa bất mãn đã âm ỉ từ lâu.
    Những cuộc ‘’ cách mạng ‘’ thường thường khởi đầu bằng những chuyện nhỏ. Lần này là vài xu tiền thuế.
    Trước đây, cuộc nổi loạn của sinh viên năm 1968, gọi là biến động ‘’Mai 68 ‘’, đã gây hỗn loạn , thay đổi cả đời sống, tư duy của người Pháp, và ảnh hưởng lan tràn khắp thế giới cho tới ngày nay, đã bắt đầu bằng một chuyện còn vớ vẩn hơn nữa : một nhóm sinh viên biểu tình phản đối chuyện cấm nam sinh vào thăm bạn gái, trong các khu nội trú của nữ sinh .
    Phong trào Áo Vàng là sự bùng nổ của những bất mãn, ấm ức từ mọi từng lớp xã hội từ nhiều thập niên, tại một xứ ai cũng nghĩ phải cải cách, nhưng chưa hề có cải cách thực sự, vì ai cũng có lý do để chống lại những biện pháp cải cách khi đụng chạm tới mình.
    Hai mươi phần trăm dân Pháp nghĩ ‘’ je suis Gilet Jaune ‘’ ( tôi là áo vàng ), 70 % ủng hộ phong trào. Aó vàng là chiếc áo mặc khi có tai nạn, mặc để mọi người thấy mình ( être vu ), một cách hiện hữu của những người nghĩ mình bị bỏ quên. Rất nhiều người Pháp có cảm tưởng bị bỏ quên trong thời đại thế giới hóa.

    PARIS BRÛLE-T-IL ?

    Báo chí Mỹ chạy tựa lớn ‘’Paris is burning‘’, một cách nhắc tới cái tựa cuốn phim nổi tiếng của René Clément,‘’Paris brûle-t-il ?’’ ( Paris có cháy không ? ). Quả thực, hình ảnh trên TV cho thấy một Paris hỗn loạn, xe bị đốt, nhà hàng bị đập phá, cướp bóc, những cảnh giao chiến dữ dội với cảnh sát của những người mang mặt nạ. Những hình ảnh đó vừa cũ, vừa lạ.
    Cũ, bởi vì trong bất cứ cuộc biểu tình, hay ‘’tụ tập đông người ‘’nào, những ‘’ casseurs ‘’ cũng xuất hiện, trà trộn trong đám biểu tình để đốt phá, để giao chiến với nhân viên công lực.
    Mới, bởi vì đây là lần đầu, những nhóm ‘’casseurs ‘’ tấn công các công sở, nhất là Khải Hoàn Môn ( Arc de Triomphe) ở trung tâm Paris, tượng trưng cho quốc gia Pháp, nơi cháy thường trực ngày đêm ngọn lửa tưởng niệm anh hùng vô danh, những người đã hy sinh cho nước Pháp.
    Những ‘’ casseurs ‘’ đó là ai ?
    Thứ nhất là những phần tử bất mãn, đa số từ các ngoại ô nghèo, thừa nước đục thả câu để đốt phá và ăn cướp.
    Thứ hai, nguy hiểm hơn, những nhóm cực đoan, từ cực hữu tới cực tả. Những nhóm này cũng lợi dụng bất cứ cơ hội nào để giao chiến với cảnh sát, để đập phá những cơ sở tiêu biểu cho ‘’tư bản thông trị ‘’ như các siêu thị, các ngân hàng, các cơ sở hành chánh.
    Những nhóm ‘’ anarchistes ‘’ này có cơ sở tại hầu hết các nước Âu Châu.
    Mục tiêu của họ là tiêu diệt thể chế dân chủ mà họ coi là một hình thức thống trị của tư bản. Mục tiêu của họ là tạo hỗn loạn để lật đổ trật tự sẵn có.
    Những năm 60, 70, các nhóm cực tả đã gieo rắc kinh hoàng khắp Âu châu : ám sát tổng giám đốc hãng Renault ở Pháp, ám sát các quan toà và chủ ngân hàng ở Đức, bắt cóc và hạ sát thủ tướng Ý Aldo Moro ở Ý.
    Bị thanh trừng, các nhóm này chui vào bóng tối ; những năm sau này, lợi dụng sự bất mãn của dân Âu Châu trước hiện tượng thế giới hóa, đã rục rịch hoạt động trở lại.
    Bên cạnh, các nhóm cực hữu, bị lùng bắt sau cái chết của Hitler, cũng không bỏ qua cơ hội dân Âu Châu lo ngại trước nạn di dân, đã ra mặt trở lại, phát động các phong trào dân túy ( populiste ), nhiều nơi đã vào quốc hội hay nắm quyền.
    Ở những nơi khác, như Ý, Pháp, Đức họ tích cực, len lỏi, xách động trong những cuộc biểu tình.
    Cái mới ở Pháp, là trái với những cuộc biểu tình trước đây, có tổ chức, có lãnh đạo, những ‘’ casseurs’’ chỉ là những phần tử ngoài lề, xúm vào để đánh hôi, lần này họ đi hàng đầu. Nhất là khoảng 3000 gilets jaunes, theo nguồn tin Cảnh sát, đã đi theo các ‘’casseurs’’ để đập phá.

    NƯỚC PHÁP NGHÈO ĐÓI ?

    Đọc những bài của báo nhà nước ở VN, người ta có cảm tưởng nước Pháp là một nước nghèo đói, bất công còn hơn cả xã hội chủ nghĩa VN, người dân thấp cổ bé miệng bị đàn áp trăm chiều.
    Tóm lại, thông điệp là người dân VN không nên than phiền, đụng đậy, vì nếu có cực khổ, thiếu thốn, có là nạn nhân của tham nhũng cướp đất, cướp nhà, họ cũng có cái may là sống trong một nước ổn định.
    Với các ‘’nhà báo ‘’ đó, xin nhắc lại là những đám biểu tình, đôi khi rối loạn ở Pháp, đáng tiếc thực, nhưng dù sao cũng là dấu hiệu của một xứ dân chủ, của một xứ người dân có quyền bày tỏ nguyện vọng, có tiếng nói.
    Cảnh sát Pháp nhiều khi bất lực, chịu trận, vì họ không có quyền nổ súng. Chỉ có quyền bắn đạn cao su nếu tính mạng bị đe doạ.
    Cái lo sợ lớn nhất của chính phủ là học sinh, sinh viên nhẩy vào phong trào phản kháng. Chỉ một người trẻ thiệt mạng, chính phủ sẽ đổ. Cho tới nay, đã có 4 người thiệt mạng, nhưng không phải lỗi của cảnh sát.
    Về cái ‘’cơ cực’’ của dân Pháp, cũng nên biết đó là một trong những nước có đời sống cao nhất, có hệ thống an sinh tiến bộ nhất thế giới.
    Dân Pháp, bất cứ làm nghề ngỗng gì, mỗi năm nghỉ ít nhân 5 tuần lễ đi nghỉ hè. Ngoài lương bổng, có đủ loại trợ cấp cho người già, cho cha mẹ độc thân, người tàng tật, học sinh nghèo, người thất nghiệp..Mặc dù tỷ số thất nghiệp cao, có không dưới 300.000 công việc không kiếm ra người làm, vì dân Pháp chê việc tay chân, nặng nhọc. Người Pháp vẫn là người làm việc ít nhất, 35 giờ một tuần, và về hưu sớm nhất, 62 tuổi, nếu không phải 54, 55 như những người được hưởng quy chế đặc biệt, thí dụ một số nhân viên hỏa xa.

    CÁI LO XUỐNG CẤP XÃ HỘI

    Người Pháp bất mãn, nổi loạn, không phải vì họ cũng nghèo khổ như người Việt, là nạn nhân của bạo hành, của tham nhũng như người Việt.
    Họ bất mãn vì so sánh với những người Pháp khác, có đời sống cao hơn. Họ bất mãn vì nghĩ họ đáng có một đời sống sung túc hơn ở một xứ giầu có. Họ bất mãn vì có cảm tưởng, với thế giới hóa, đời sống của họ cành ngày càng khó khăn hơn, so sánh với thời Tây Phương còn độc quyền về kỹ nghệ, độc quyền sản xuất, độc quyền xuất cảng.
    Vật giá lên cao, đời sống đắt đỏ, cuộc sống trở thành kho khăn, con số người nghèo gia tăng, nhưng tấtcả những cái đó là đánh giá theo tiêu chuẩn một nước Tây Phương, không thể so sánh với một nưóc nghèo
    Đó là cái lo sợ bị xuống cấp ( déclassement social ) trong bực thang xã hội. Không liên hệ gì, không thể so sánh gì với thân phận của người dân một xứ độc tài, thuộc hàng nghèo đói nhất thế giới.

    KHỦNG HOẢNG CHÍNH TRỊ, XÃ HỘI

    Như đã viết, phong trào Gilets Jaunes là một phong trào tự phát, không tổ chức, không lãnh đạo. Rất khó tiên đoán hiện tượng này sẽ diễn tiến thế nào.
    Mặc dù Macron đã nhượng bộ, tuyên bố bãi bỏ việc tăng thuế xăng, bãi bỏ việc tăng giá dầu sưởi, như yêu sách khởi đầu của Gilets Jaunes, những nhóm này vẫn chưa bỏ cuộc.
    Họ đưa những yêu sách khác, từ việc tăng lương, giảm thuế tới một loạt những đòi hỏi mâu thuẫn của đủ mọi giới. Thí dụ những người đi làm đòi tăng lương, thương gia đòi giảm thuế, trong khi muốn tăng lương cho người này, khó có cách nào khác hơn là đánh thuế những người khác.
    Dù sao ông Tổng Thống 40 tuổi của Pháp đã trầy vi tróc vẩy trong vụ này. Đó có lẽ lá cái giá phải trả sau khi đã lên cầm quyền trước sự ngạc nhiên của mọi người , trong sự điêu tàn của chính trị Pháp. Emmanuel Macron đắc cử Tổng thống trước đây gần hai năm, làm tiêu tan những chính đảng từ tả sang hữu đã ngự trị chính trường Pháp từ một nửa thế kỷ.
    Trong năm đầu, Macron đã cải tổ nước Pháp trên nhiều lãnh vực, từ hệ thống hoả xa, hệ thống giáo dục, luật lao động vv..là những lãnh vực không chính quyền nào dám đụng tới, sợ sẽ đẩy dân xuống đường.
    Macron hành động gần như chỗ không người, vì trước mặt không còn đối lập. Các chính đảng đã tiêu tan, các nghiệp đoàn đã mất uy tín.
    Có lẽ chính vì vậy mà nhiều khi Macron cho người ta cảm tưởng, qua những câu tuyên bố thiếu thận trọng, là người coi thường dư luận. Thí dụ như khi Macron nói với một thanh niên than phiền đã thất nghiệp kinh niên : '' Chỉ cần băng qua đường cũng có việc làm '', ám chỉ hàng trăm ngàn chỗ làm không có ai nhận. Báo chí và đối lập lại có dịp tố cáo ông '' tổng thống Jupiter '' coi dân không ra gì.

    GIẢI PHÁP NÀO CŨNG CÓ VẤN ĐỀ

    Các đảng phái đối lập, từ trái sang phải, đã thành công trong việc gán cho Macron hình ảnh ‘’ tổng thống của nhà giàu ‘’. Thí dụ, một trong những quyết định đầu tiên của Macron là bãi bỏ ISF ( thuế gia sản, impôt de solidarité sur la fortune ).
    Ở Pháp, người có lợi tức cao, ngoài thuế lợi tức, phải đóng thêm thuế gia sản, nếu có bất động sản đáng giá.
    Đó là một trong những lời hứa của Macron khi tranh cử, với lập luận : ISF mang lại cho ngân sách quốc gia một số tiền không đáng kể, với hậu quả tai hại là những người có tiền, để tránh ISF, tiếp tục chạy qua sống ở những nước láng giềng ít thuế má hơn, như Thuỵ Sĩ, Bỉ, Luxembourg hay Anh Quốc, chỉ cách Paris 1,2 giờ máy bay hay TGV ( xe lửa tốc hành ). Với luật lệ Âu Châu, việc lưu hành người và tiền bạc giữa các nước thuộc Liên Hiệp Âu Châu hoàn toàn hợp pháp.
    Macron nghĩ nên thực tế, nên giữ những người có tiền, có cơ sở kinh doanh ở lại, tiêu tiền và tạo công ăn việc làm tại chỗ. Nhưng trong chính trị, hình ảnh tượng trưng nhiều khi quan trọng hơn thực tế.
    Mỗi lần có một nhóm than phiền gặp khó khăn kinh tế, thí dụ những người thất nghiệp không được tăng trợ cấp, những người già về hưu phải đóng góp thêm, công chức không được tăng lương, những nông dân gặp khó khăn vì cạnh tranh quốc tế, trong khi giá cả gia tăng, người ta, nhất là các đảng đối lập và các nghiệp đoàn không quên nhắc cho dân hay là Macron đã làm quà bạc tỉ cho những nhà giàu.

    Phong trào Gilets Jaunes đã bắt đầu có ảnh hưởng lớn tới kinh tế Pháp.
    Những cửa hàng, cơ sở , xe cộ bị đốt phá coi ngoạn mục thực trên màn ảnh TV, nhưng những tổn thất vài triệu hay vài chục triệu, không thấm thía gì với sự tai hại của một quôc gia tê liệt hàng tháng trời. Nhiều hãng xưởng, cơ sở thương mại đã nghĩ tới việc cho nhân viên nghỉ việc. Chỉ riêng kỹ nghệ lương thực, con số tổn thất trong ba tuần xáo trộn đã lên tới 15 tỉ euros.
    Hậu quả chính trị còn nặng hơn nữa, ít nhất đối với Macron. Ông ta vẫn chê những người tiền nhiệm quá nhút nhát, không dám cải tổ nước Pháp, theo nhau áp dụng cái gọi là ‘’ politique du chéquier ‘’, mỗi lần có một đám biểu tình là lôi ngân phiếu ( chéquier) ra ký, phân phát để yên thân, mặc dầu đó chỉ là tiền vay nợ, vì từ ba chục năm nay, ít khi nước Pháp có một ngân sách chi thu quân bình. Pháp là một trong nước mang nợ nhiều nhất trong các nước Tây Phương.

    ĐIỂM YẾU CỦA MACRON

    Trước sự bạo động và quyết tâm của phong trào Áo Vàng, trước áp lực của các lực lượng đối lập, Macron cuối cùng đã phải nhượng bộ, dù biết rằng đã nhượng bộ bước đầu, sẽ nhượng bộ bước sau. Kế hoạch cải tổ nước Pháp sẽ trở thành vạn nan, nếu không vô vọng. Macron có lẽ là chính khách hiếm hoi của Pháp thực sự muốn cải cách nưóc Pháp, nhưng đã phạm hai lỗi chính trị.
    Thứ nhất, vì đã tay không, một sớm một chiều loại tất cả các đối thủ để trở thành Tổng Thống, Macron đã coi thường đối lập, các tổ chức dân sự, các nghiệp đoàn là những yếu tố không thể thiếu trong một chế độ dân chủ. Nếu không có các tổ chức dân sự đại diện, sẽ phải đương đầu với sự hỗn loạn ngoài đường.
    Mặt khác, cũng phải nhìn nhận các đảng phái, nghiệp đoàn của Pháp không có tinh thần trách nhiệm của một quốc gia dân chủ kiểu mẫu, thích chống đối hơn là thương lượng để tìm giải pháp.
    Thứ hai, Macron không có kinh nghiệm chính trị, trước khi trở thành tổng thống chưa hề tranh cử, chưa hề lăn lộn với cử tri, và mặc dầu đã mang vào quốc hội đa số dân biểu, chưa có một hạ tầng cơ sở vững chắc, đủ để tiếp tay cho chính phủ. Các chính đảng nắm quyền lâu năm, một phần lớn vì họ có một hạ tầng cơ sở vững chắc trên toàn lãnh thổ.
    Macron muốn cải tổ nước Pháp theo mô hình Thụy Điển, nhưng không có những điều kiện cơ chế, dân trí của Thụy Điển.

    Tới giờ này, mặc dù Macron đã tuyên bố hủy bỏ việc tăng giá xăng nhớt, tình hình không êm dịu hơn. Trái lại, các nhóm xã hội khác nhẩy vào vòng chiến. Ngày thứ Bẩy 8/12 sẽ là ngày quyết định.
    Học sinh đã bắt đầu làm náo loạn trong nhiều trường học, giới vận tải sẽ chận các đường giao thông, làm tê liệt nước Pháp để đòi hạ giá xăng nhớt, hạ giá phí tổn xa lộ, nghiệp đoàn nông dân ( mặc dù đã nhận những tài trợ khổng lồ ) sẽ tham dự phong trào phản kháng. Các nghiệp đoàn CGT , Force Ouvrière , 2 trong 3 nghiệp đoàn lớn nhất kêu gọi đoàn viên xuống đường
    Hàng ngàn Gilets Jaunes chủ trương bạo động, sẽ kéo về Paris thứ bẩy tới ‘’ với mục đích đốt phá và giết người ‘’ , theo bộ trưởng Nội vụ Castaner. Chính quyền sẽ huy động 89.000 cảnh sát và ‘’ gendarmes ‘’để ngăn chặn cuộc tấn công của ‘’những nhóm võ trang ‘’dự tính đổ về Paris cuối tuần này
    Trong không khí sôi sục đó, các đảng đối lập hối thúc Macron nhượng bộ, kể cả chủ tịch đảng Cộng Hòa, hữu phái ( LR , Les Républicains ) htrong khi đảng này vẫn đòi hỏi một chính sách thắt lương buộc bụng để cứu vãn kinh tế, còn khắc khổ hơn cả chính sách Macron.
    Các đảng cực tả, cực hữu đòi Macron từ chức, bầu lại, quên rằng nước Pháp là một nước dân chủ, và nhiệm kỳ của Tổng Thống 5 năm.
    Nhóm cực tả của Mélenchon mô tả xã hội Pháp như địa ngục, trong khi Mélenchon không ngớt ca ngợi xã hội chủ nghĩa Venezuela .
    Macron và Thủ tướng Edouard Philippe, sau một thời gian cứng rắn, không có đường nào khác hơn là nhưọng bộ và kêu gọi những nhóm chống đối tới gặp chính phủ để thảo luận, thương lượng. Một vài đại diện Gilets Jaunes chấp nhận, một số khác đòi tranh đấu tới cùng, vài người cho hay đã nhận được những đe dọa tới tinh mạng từ các nhóm cực đoan nếu nhận lời thương lượng với nhà nước.
    Trong hàng ngũ Gilets Jaunes, nếu có những nhóm muốn bạo hành hơn, cũng đã có những nhóm kêu gọi biể tình ôn hoà, đừng kéo về đập phá Paris nữa.
    Thật khó tưởng tượng trong bối cảnh đó, những cuộc gặp gỡ sắp tới sẽ đưa tới kết quả khả quan. Làm cách nào thảo luận với một phong trào phản kháng sâu rộng nhưng không lãnh tụ, không tổ chức, không đại diện ? Thảo luận về cái gì, khi mỗi nhóm, mỗi khuynh hướng đưa một đòi hỏi khác nhau, hay hoàn toàn mâu thuẫn .

    MỘT VÀI THÍ DỤ

    Lấy một vài thí dụ, để thấy ngay cả những đòi hỏi có vẻ hợp tình, hợp lý nhất cũng không dễ thực hiện :
    Thí dụ 1 : Gilets Jaunes đòi hạn chế mức lương cao nhất 25.000 Euros ( 1 euros= 1,10 hay 1,20 us dollars ) để tránh bất công. Quả thực là giám đốc các hãng lớn lãnh lương lớn một cách thô bạo : 10, 15, 20 triệu euros / năm. Hạn chế là phải, nhưng lương bổng của các hãng tư là do hội đồng quản trị của họ quyết định, không thuộc thẩm quyền của chính phủ. Lương các chủ hãng lớn ở Đức, Anh còn lớn hơn, chưa nói tới Hoa Kỳ. Nếu chính phủ một nước quyết định hạn chế lương bổng, các chủ hãng lớn sẽ di cư sang nước láng giềng, kéo theo cả nhân viên và công ăn, việc làm
    Thí dụ 2 : tăng trợ cấp cho người nghèo . Rất hay, nhưng lấy tiền đâu ra, khi các dịch vụ xã hội, trợ cấp, nhân đạo đủ loại ở Pháp đã cao nhất thế giới, chiếm 57 % PIB, tổng sản lượng quốc gia, trong khi các nước khác, kể cả các nước xã hội kiểu mẫu ở Bắc Âu, dưới 45% .
    Lấy tiền đâu ra, ngoài việc tăng thuế, nhưng thuế trực tiếp hay gián tiếp đủ loại ở Pháp cũng đã cao nhất thế giới, 48 % tổng số lợi tức . Và chính chuyện tăng thuế là nguyên nhân của phong trào Gilets Jaunes . Biểu ngữ chính của Gilets Jaunes là ‘’Ras-le-bol fiscal ‘’ ( Ớn tối cổ, thuế má )
    Chưa đặt câu hỏi sẽ đánh thuế những ai. Hiện nay, ở Pháp, chỉ có 42% dân đóng thuế, những người khác được miễn vì lợi tức thấp. Đánh thuế nặng nhà giầu ? Trên thực tế, đa số những người có lợi tức cao, có gia sản lớn, những thể tháo gia hay nghệ sĩ hàng đầu đều có địa chỉ thuế ở Belgique, Thụy Sĩ.
    Bao nhiêu thuê má đổ lên đầu một giai cấp, gọi là giai cấp trung lưu, những người đã bỏ ra trên dưới 10 năm học để có một nghề lương được coi là cao. Đánh thuế những người này dễ, vì lương bổng sở làm khai thẳng vơi sở thuế, và họ cũng là những người không xuống đường, không biểu tình vì không có tổ chức, không có nghiệp đoàn.
    Ngay cả khi có ngân khoản, có nên tăng trợ cấp ? Nếu tiền trợ cấp đủ loại không thấp hơn lương tối thiểu, gọi là SMIC, như nhiều trường hợp hiện nay, người ta sẽ ngồi nhà hơn là đi làm lãnh lương tối thiểu.
    Nếu tăng SMIC quá độ, giá thành của các sản phẩm Pháp đã cao, so với nhiều nước láng giềng, nhất là Đông Âu, chưa nói tới các nươc nghèo, sẽ cao hơn nữa. Hàng hóa không cạnh tranh nổi, kinh tế sẽ khó khăn, thất nghiệp sẽ lan tràn, và sẽ có nhiều..biểu tình hơn nữa.
    Cựu tổng thống Georges Pompidou nói nửa đùa, nưả thực : đừng kiếm giải pháp, bởi vì mỗi giải pháp sẽ đẻ ra 3 , 4 vấn đề rắc rối hơn.

    Nếu suy nghĩ xa hơn, phải giải thích thế nào về một phong trào, khởi đầu tưởng chỉ là chuyện lộn xộn hàng ngày dưới huyện, đã trở thành một phong trào sâu rộng, không có lối thoát ?
    Phong trào Gilets Jaunes nói lên ít nhất 2 điều : thứ nhất, mô hình xã hội Pháp đã lỗi thời, không thể tiếp tục ; thứ 2 : đó là một dấu hiệu cho thấy hiểm họa suy yếu của dân chủ tại các nước Tây Phương sẽ dẫn tới khủng hoảng , nếu không tìm ra giải pháp.

    MỘT MÔ HÌNH XÃ HỘI LỖI THỜI .

    Mô hình xã hội Pháp, ít nhất từ đệ nhị thê chiến, xây dựng trên 2 nguyên tắc : nguyên tắc, hay triết lý bình đẳng ( égalitarisme ) và nguyên tắc nhà nước vạn năng ( État-providence )
    Đúng ra, từ Cách mạng 1789, giấc mơ thầm kín của người Pháp là một xã hội bình đẳng . Để thực hiện xã hội đó, một guồng máy trung ương vạn năng. Nhà nước có nhiệm vụ phân phát, thoả mãn các nhu cầu vật chất của mỗi cá nhân, san bằng mọi bất công xã hội.
    Mô hình đó tuyệt vời, khi nhà nước mạnh, khi kinh tế thịnh vượng, khi quốc gia độc quyền hay đứng đầu thế giới về kỹ nghệ, xuất cảng. Nhà nước có dư khả năng cấp phát, bù đắp, trợ cấp những phần tử yếu kém của xã hội, để không ai bị gạt ra lề đường.
    Dần dần, dân trao cho nhà nước bổn phận, trách nhiệm phải lo cho mình. Mỗi khi có khó khăn, gõ cửa nhà nước. Nếu không thoả mãn, sẽ phản kháng, đình công, bãi thị cho tới khi được thỏa mãn. Mô hình đó đã bắt đầu gặp trở ngại từ khi có thế giới hoá.
    Nước Pháp, cũng như các nước Tây Phương gặp khó khăn vì cạnh tranh thương mại, vấn đề di dân, nhưng trong khi các nước như Canada, Đức, Thụy Điển vv.. đã thắt lưng buộc bụng, chấp nhận một giai đoạn hy sinh để cải cách, nước Pháp vẫn chưa có cái can đảm đó. Dân vẫn tiếp tục coi nhà nước là État-providence, các chính quyền liên tiếp từ 40 năm nay vẫn tiếp tục những chính sách vá víu, tạm bợ để sống qua ngày, để khỏi thất cử . Nước Pháp năm nào cũng có bầu cử đủ loại, hậu quả là các chính đảng lo chuyện bầu bán hơn là chuyện cải cách.
    Chuyện bất mãn không thể tránh khỏi, khi đời sống khó khăn hơn vì thời đại đã thay đổi. Mặc dù những bất công có thực, nước Pháp, theo thống kê, vẫn thuộc những nuớc bình đẳng nhất thế giới. Nhưng Alexis de Tocqueville đã nhận xét, từ giữa thế kỷ 19, xã hội Pháp bình đẳng hơn nơi khác, nhưng càng gần với sự bình đẳng, người ta càng bất mãn với những bất công

    DÂN CHỦ THAM DỰ

    Điều nhận xét thứ hai, là hình thức dân chủ cổ điển, quyết định từ trên xuống dưới không còn thích hợp nữa. Người dân không chấp nhận đóng vai thụ động .
    Những nước đã hiểu điều đó, đã áp dụng hình thức dân chủ hợp tác ( démocratie participative ), trong đó người dân trực tiếp tham dự vào việc quản trị quốc gia, như tại các nước Bắc Âu, thể chế dân chủ vẫn vững mạnh.
    Ở những nơi khác, đã có hỗn loạn. Hậu quả là chính quyền rơi vào tay các nhóm mị dân như ở Áo, ở Ý, dẫn tới Brexit ở Anh
    Cả Âu Châu nín thở nhìn diễn biến những ngày sắp tới ở Paris, vì sau khi bà Merkel ở Đức quyết định rời chính trường, sau khi Ý rơi vào tay nhóm cực đoan, sau khi Anh quyết định ra khỏi Liện Hiệp Âu Châu, dù muốn hay không, Âu Châu vẫn trông chờ vào nước Pháp.
    Chính phủ, các phe phái chính trị, và dân Pháp, có đủ khả năng, bình tĩnh, sáng suốt, tinh thần công dân, để đi tới một cuộc thảo luận tận gốc của mọi vấn đề, đáp ứng với thực tế của một thế giới đang chuyển mình, như chính phủ Pháp hứa hay không, vẫn là một câu hỏi lớn
    Tới giờ này, người ta vẫn không tiên đoán nổi những gì sẽ xẩy ra ở Pháp trong những ngày, tháng tới.

    Từ Thức, Paris 06/12 /2018
    ( tuthuc-paris-blog.com )
    Được sửa bởi apham lúc 06:49 AM ngày 10-12-2018
    Phạm An Dương
    Whatever has been done, can be outdone.

  2. #2
    Tham gia
    28-01-2005
    Location
    HCMC, Vietnam
    Bài viết
    30,985
    Bài dài nhưng rất hay để tham khảo và đọc hiểu vấn đề hiệm nay của nước Pháp.
    Phạm An Dương
    Whatever has been done, can be outdone.

  3. #3
    Tham gia
    05-10-2011
    Bài viết
    4,833
    Tác giả sống ở Pháp nên bài viết rất đầy đủ về nước Pháp trong mấy ngày nay. Sau 4 tăng, tình thế có vẻ lắng dịu so với tăng thứ 3. Để xem tuần tới Macron tuyên bố sẽ làm gì cụ thể để có thể làm khối dân chúng bớt phẫn nộ và cất áo vàng đi. Nếu họ không hài lòng thì sẽ có tăng thứ 5.

    Giọt nước thuế trên xăng dầu làm tràn cái ly phẫn uất. Dân chúng không ngu khi họ cho loại thuế này là một trò móc túi trá hình để tài trợ cho những chương trình xã hội tốn kém không liên quan gì đến bảo vệ môi trường, chẳng hạn như nuôi nấng, chăm sóc di dân và con cái của họ. Chỉ có một phần nhỏ của thuế xăng dầu này được dùng cho các dự án giảm hâm nóng hoàn cầu. Phần lớn còn lại được dùng cho những ngân quỹ xã hội thiếu hụt khác mà họ không biết lấy đâu để bù vào. Vì ở California, một tiểu bang thiên về xã hội hóa, em không lạ gì loại thuế này.

    Nhưng mà dân Tây sướng thiệt. Đi làm năm đầu đã có 5 tuần nghỉ hè mỗi năm! Ở bên Mỹ, em phải chờ đến 25 năm làm cùng hãng thì mới đủ thâm niên để có 4 tuần nghỉ hè mỗi năm, và 30 năm thâm niên mới được 5 tuần. Lúc đó về hưu mịa nó rồi. Và mỗi tuần làm 40 tiếng nhá, giờ ăn trưa không được tính. Cũng phải có lý do Mỹ nó là cường quốc, nghỉ như dân Tây thì lấy ai ra làm. Đã thế hơi một tí là đình công bãi thị.

  4. #4
    Tham gia
    12-06-2012
    Location
    Toronto
    Bài viết
    827
    Hế hế các bác coi chừng lũ dư lôm viên không não nhảy vô sủa ăng ẳng.

    Bên Pháp thì dân chúng được phép bày tỏ phẩn nộ, biểu tình, ở VN là mọi chuyện có đảng và nhà nước no tề. Thèng mô ra đường biểu tềnh là nó tóm cổ vô đồn côn an đập cho bể đầu hế hế hế

  5. #5
    Tham gia
    04-07-2010
    Bài viết
    2,657
    Người đóng thuế chỉ 42%, thuế cao 48%, nghỉ holiday quá nhiều.. Vậy mà chưa kiệt quệ là giỏi cho Pháp rồi.
    Bên đó có cái hay là vào biên chế thì khó đuổi việc, dù là cty tư nhân. Cứ cái đà này thì tương lai Pháp tối thui.

    Có lẽ cái liên minh EU là ko ổn, vì tình trạng trốn thuế của nhà giàu. Hoặc họ phải sửa lại luật để dân giàu ko thể né thuế qua các nước bên cạnh.

  6. #6
    Tham gia
    05-10-2011
    Bài viết
    4,833
    Sau đây là nguyên văn của bài diễn văn của TT pháp đọc ngày hôm qua. Macron nhìn nhận khuyết điểm trong quá khứ của chính mình, của quốc gia và đề nghị thi hành những giải pháp cứu chữa bắt đầu ngay trong năm tới. Đúng là lãnh đạo của một nước văn minh nó khác với một lãnh đạo của một nước kém mở mang. Họ thành thật, ăn nói đâu vào đấy và có sức thuyết phục. Lãnh đạo của Pháp cùng các bộ trưởng trong nội các đều có học chứ không phải có bằng từ các đại học ma hay từ xưởng in bằng cấp, hoặc tự phát cho mình.

    Xem ở đây:

    https://m.youtube.com/watch?v=L9S_WF_YlkM

    Françaises, Français, nous voilà ensemble au rendez-vous de notre pays et de notre avenir. Les événements de ces dernières semaines dans l'Hexagone et les Outre-mer ont profondément troublé la Nation. Ils ont mêlé des revendications légitimes et un enchaînement de violences inadmissibles et je veux vous le dire d'emblée : ces violences ne bénéficieront d'aucune indulgence.

    Nous avons tous vu le jeu des opportunistes qui ont essayé de profiter des colères sincères pour les dévoyer. Nous avons tous vu les irresponsables politiques dont le seul projet était de bousculer la République, cherchant le désordre et l'anarchie. Aucune colère ne justifie qu'on s'attaque à un policier, à un gendarme, qu'on dégrade un commerce ou des bâtiments publics. Notre liberté n'existe que parce que chacun peut exprimer ses opinions, que d'autres peuvent ne pas les partager sans que personne n'ait à avoir peur de ces désaccords.

    Quand la violence se déchaîne, la liberté cesse. C'est donc désormais le calme et l'ordre républicain qui doivent régner. Nous y mettrons tous les moyens car rien ne se construira de durable tant qu'on aura des craintes pour la paix civile. J'ai donné en ce sens au gouvernement les instructions les plus rigoureuses.

    Mais au début de tout cela, je n'oublie pas qu'il y a une colère, une indignation et cette indignation, beaucoup d'entre nous, beaucoup de Français peuvent la partager et celle-là, je ne veux pas la réduire aux comportements inacceptables que je viens de dénoncer.

    Ce fut d'abord la colère contre une taxe et le Premier ministre a apporté une réponse en annulant et en supprimant toutes les augmentations prévues pour le début d'année prochaine mais cette colère est plus profonde, je la ressens comme juste à bien des égards. Elle peut être notre chance.

    C'est celle du couple de salariés qui ne finit pas le mois et se lève chaque jour tôt et revient tard pour aller travailler loin.

    C’est celle de la mère de famille célibataire, veuve ou divorcée, qui ne vit même plus, qui n'a pas les moyens de faire garder les enfants et d'améliorer ses fins de mois et n'a plus d'espoir. Je les ai vues, ces femmes de courage pour la première fois disant cette détresse sur tant de ronds-points !

    C’est celle des retraités modestes qui ont contribué toute leur vie et souvent aident à la fois parents et enfants et ne s'en sortent pas.

    C’est celle des plus fragiles, des personnes en situation de handicap dont la place dans la société n'est pas encore assez reconnue. Leur détresse ne date pas d'hier mais nous avions fini lâchement par nous y habituer et au fond, tout se passait comme s'ils étaient oubliés, effacés.

    Ce sont quarante années de malaise qui ressurgissent : malaise des travailleurs qui ne s'y retrouvent plus ; malaise des territoires, villages comme quartiers où on voit les services publics se réduire et le cadre de vie disparaître ; malaise démocratique où se développe le sentiment de ne pas être entendu ; malaise face aux changements de notre société, à une laïcité bousculée et devant des modes de vie qui créent des barrières, de la distance.

    Cela vient de très loin mais c'est là maintenant.

    Sans doute n'avons-nous pas su depuis un an et demi y apporter une réponse suffisamment rapide et forte. Je prends ma part de cette responsabilité. Il a pu m'arriver de vous donner le sentiment que ce n'était pas mon souci, que j'avais d'autres priorités. Je sais aussi qu'il m'est arrivé de blesser certains d'entre vous par mes propos. Je veux ce soir être très clair avec vous. Si je me suis battu pour bousculer le système politique en place, les habitudes, les hypocrisies, c'est précisément parce que je crois plus que tout dans notre pays et que je l'aime et ma légitimité, je ne la tire d'aucun titre, d'aucun parti, d'aucune coterie ; je ne la tire que de vous, de nul autre.

    Nombre d'autres pays traversent ce mal vivre qui est le nôtre mais je crois profondément que nous pouvons trouver une voie pour en sortir tous ensemble. Je le veux pour la France parce que c'est notre vocation au travers de l'Histoire d'ouvrir ainsi des chemins jamais explorés pour nous-mêmes et pour le monde.

    Je le veux pour nous tous Français parce qu'un peuple qui se divise à ce point, qui ne respecte plus ses lois et l'amitié qui doit l’unir est un peuple qui court à sa perte.

    Je le veux aussi parce que c'est en pressentant cette crise que je me suis présenté à votre suffrage pour réconcilier et entraîner et que je n'ai pas oublié cet engagement et cette nécessité.

    C’est d'abord l'état d'urgence économique et sociale que je veux décréter aujourd'hui. Nous voulons bâtir une France du mérite, du travail, une France où nos enfants vivront mieux que nous. Cela ne peut se faire que par une meilleure école, des universités, de l'apprentissage et des formations qui apprennent aux plus jeunes et aux moins jeunes ce qu'il faut pour vivre libre et travailler.

    L’investissement dans la Nation, dans l'école et la formation est inédit et je le confirme.

    Nous voulons une France où l'on peut vivre dignement de son travail ? Sur ce point, nous sommes allés trop lentement. Je veux intervenir vite et concrètement sur ce sujet. Je demande au gouvernement et au Parlement de faire le nécessaire afin qu'on puisse vivre mieux de son travail dès le début de l'année prochaine. Le salaire d'un travailleur au SMIC augmentera de 100 euros par mois dès 2019 sans qu'il en coûte un euros de plus pour l'employeur.

    Je veux renouer avec une idée juste : que le surcroît de travail accepté constitue un surcroît de revenu ; les heures supplémentaires seront versées sans impôts ni charges dès 2019. Et je veux qu'une vraie amélioration soit tout de suite perceptible ; c'est pourquoi je demanderai à tous les employeurs qui le peuvent, de verser une prime de fin d'année à leurs employés et cette prime n'aura à acquitter ni impôt ni charge.

    Les retraités constituent une partie précieuse de notre Nation. Pour ceux qui touchent moins de 2.000 euros par mois, nous annulerons en 2019 la hausse de CSG subie cette année ; l'effort qui leur a été demandé, était trop important et il n'était pas juste. Dès demain, le Premier ministre présentera l'ensemble de ces décisions aux parlementaires.

    Mais nous ne devons pas nous arrêter là. J'ai besoin que nos grandes entreprises, nos concitoyens les plus fortunés, aident la Nation à réussir ; je les réunirai et prendrai des décisions en ce sens dès cette semaine. Je sais que certains voudraient dans ce contexte que je revienne sur la réforme de l'impôt sur la fortune mais pendant près de 40 ans, il a existé ; vivions-nous mieux durant cette période ? Les plus riches partaient et notre pays s'affaiblissait. Conformément aux engagements pris devant vous, cet impôt a été supprimé pour ceux qui investissent dans notre économie et donc aident à créer des emplois ; et il a été maintenu au contraire pour ceux qui ont une fortune immobilière.

    Revenir en arrière nous affaiblirait alors même que nous sommes en train de recréer des emplois dans tous les secteurs. Cependant, le gouvernement et le Parlement devront aller plus loin pour mettre fin aux avantages indus et aux évasions fiscales. Le dirigeant d'une entreprise française doit payer ses impôts en France et les grandes entreprises qui y font des profits doivent y payer l'impôt, c'est la simple justice.

    Vous le voyez, nous répondrons à l'urgence économique et sociale par des mesures fortes, par des baisses d'impôts plus rapides, par une meilleure maîtrise des dépenses plutôt que par des reculs.

    J’entends que le gouvernement poursuive l'ambition des transformations de notre pays que le peuple a choisie il y a maintenant 18 mois ; nous avons devant nous à conduire une réforme profonde de l'Etat, de l'indemnisation du chômage et des retraites. Elles sont indispensables. Nous voulons des règles plus justes, plus simples, plus claires et qui récompensent ceux qui travaillent.

    Mais aujourd'hui, c'est aussi avec notre projet collectif que nous devons renouer. Pour la France et pour l'Europe. C'est pourquoi le débat national annoncé doit être beaucoup plus large. Pour cela, nous devons avant toute chose, assumer tous ensemble tous nos devoirs. Le devoir de produire pour pouvoir redistribuer, le devoir d'apprendre pour être un citoyen libre, le devoir de changer pour tenir compte de l'urgence de notre dette climatique et budgétaire.

    Pour réussir, nous devons nous rassembler et aborder ensemble toutes les questions essentielles à la Nation. Je veux que soient posées les questions qui touchent à la représentation ; la possibilité de voir les courants d'opinion mieux entendus dans leur diversité, une loi électorale plus juste, la prise en compte du vote blanc et même que soient admis à participer au débat des citoyens n'appartenant pas à des partis. Je veux que soit posée la question de l'équilibre de notre fiscalité pour qu'elle permette à la fois la justice et l'efficacité du pays. Je veux que soit posée la question de notre quotidien pour faire face aux changements climatiques : se loger, se déplacer, se chauffer. Et les bonnes solutions émergeront aussi du terrain.

    Je veux que soit posée la question de l'organisation de l'Etat, de la manière dont il est gouverné et administré depuis Paris, sans doute trop centralisé depuis des décennies. Et la question du service public dans tous nos territoires.

    Je veux aussi que nous mettions d'accord la Nation avec elle-même sur ce qu'est son identité profonde, que nous abordions la question de l'immigration. Il nous faut l'affronter.

    Ces changements de fond qui demandent une réflexion profonde et partagée, imposent un débat sans précédent. Il devra se dérouler au niveau national dans nos institutions, chacun y aura sa part : gouvernement, assemblées, partenaires sociaux et associatifs ; vous y aurez votre part. Je veux en assurer moi-même la coordination, en recevoir les avis, prendre ainsi le pouls vivant de notre pays.

    Mais un tel débat n'est pas seulement affaire de représentants institutionnels ; il doit se dérouler aussi partout sur le terrain et il est des interlocuteurs naturels, des citoyens qui doivent en recevoir les demandes et s’en faire les relais : ce sont les maires ; ils portent la République sur le terrain. C'est pourquoi je rencontrerai moi-même les maires de France, région par région, pour bâtir le socle de notre nouveau contrat pour la Nation.

    Nous ne reprendrons pas le cours normal de nos vies, comme trop souvent par le passé dans des crises semblables, sans que rien n'ait été vraiment compris et sans que rien n’ait changé. Nous sommes à un moment historique pour notre pays : par le dialogue, le respect, l’engagement, nous réussirons.

    Nous sommes à la tâche et je reviendrai m'exprimer devant vous pour vous rendre compte.

    Mon seul souci, c’est vous ; mon seul combat, c'est pour vous.

    Notre seule bataille, c'est pour la France.

    Vive la République, vive la France.

  7. #7
    Tham gia
    11-09-2010
    Bài viết
    706
    Thời xưa VN có anh hùng áo vải, liệu thời nay có anh hùng áo vàng nào sẽ lên ngôi chăng. Mà chắc chắn là không Vì "Thế nước mạnh, vận nước lên!" ( cái này báo Nhân dân nói chớ hok phải em nhe ) ngoài đường kia ghê thế mà.
    Nên chắc Việt Nam mình chỉ có các anh hùng áo đỏ tối hôm qua chạy đầy đường, một số nằm nhà thương và một số khác sẽ xuống đường tiếp vào T7 này.
    Với Việt Nam chỉ cần cúp vàng môn bóng đá nam là xã hội ổn định, dù xăng tăng 50k, thuế tăng 50 % thì vận nước vẫn lên lênh đênh như Hà NỘi, HcM và gần nhất là Đà Nẵng các bác ạ
    Remember that good photography comes from your heart and your mind, not your wallet.

  8. #8
    Tham gia
    01-11-2011
    Location
    Sài Gòn
    Bài viết
    205
    Đa số mấy a da đen nhập cư siêng ăn nhác làm kích động để hôi của ! Ban tuyên giáo ko bỏ lỡ cơ hội này để nhân dân thấy đất nước ta bình yên do sự lãnh đạo tài tình !! Mặc dù cách đây ko lâu Venezuela cũng nổi loạn rầm rầm mà ko báo nào ca ngợi !
    YH! Luan

  9. #9
    Tham gia
    05-10-2011
    Bài viết
    4,833
    Chỉ đọc hai câu sau cùng là em thấy cảm kích với Macron: Mon seul souci, c’est vous ; mon seul combat, c'est pour vous. Notre seule bataille, c'est pour la France. Có lẽ các quan trong triều đình VN hiện nay phải đi học lại hay sao chứ mỗi lần cầm micro phát biểu là em không thể ngửi được, sao nó cứng ngắc, giáo điều, sặc mùi ba sạo không à! Có lẽ gốc gác ngày xưa chuyên chôn mìn, ném lựu đạn nên trong đầu không có gì, bây giờ lên làm lãnh tụ thì trong đầu cũng rỗng tuyếch như thế, vẫn không có gì.

  10. #10
    Tham gia
    12-06-2012
    Location
    Toronto
    Bài viết
    827
    Bạn nói lũ lãnh đạo đảng đĩ cộng sản không có gì là chửa đúng tề, chúng nó có mỗi tên có hàng nghìn tỷ trong tay. Chúng nó nhờ quẳng lựu đạn mà sống, ngoài việc ấy thì nọ biết chi để phát triển đất nước, bảo vệ nhân dân chi. Con cháu chúng nó chuồng ra các nước tư bản dãy chết mà sống cả. Bới thế tôi nói mấy bác mô biết được con cháu thèng lãnh đạo súc vật cộng sản mô thì cho xe cán chết nó coi như tai nạn giao thông, mần như ri cũng đã góp phần vào công cuộc quét sạch lũ cộng sản nước nhà hỷ.

Trang 1 / 3 123 Cuối cùngCuối cùng

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Quy định

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •