Trang 54 / 54 Đầu tiênĐầu tiên ... 444525354
Hiển thị kết quả từ 531 đến 536 / 536

Chủ đề: Sống chậm một chút, hoài niệm một chút, vài lời, vài điều gửi gắm, xẻ chia ...

  1. #531
    Tham gia
    11-04-2011
    Bài viết
    2,201
    helios 44M 2/58 by nguyen huy, on Flickr

    Tình yêu đầu tiên. Đổ vỡ đầu tiên. Cứ cho rằng đó là chuyện to tát nhất trên đời. Còn ngốc nghếch đến mức nhịn đói nhịn ngủ để chờ người ta thương hại.

    Tuổi trẻ nào cũng có vài trang mình muốn xé đi trong đời. Nhưng ít nhất, năm tháng đó, mình đã yêu hết mình, cố gắng hết mình vì tình yêu đó, buồn đấy, đau khổ đấy. Nên những trang sách đó, cứ để vậy thôi, chẳng muốn xé đi chút nào ...
    Kẻ săn tìm khoảnh khắc

  2. #532
    Tham gia
    11-04-2011
    Bài viết
    2,201
    Trưởng thành by nguyen huy, on Flickr

    Bỗng dưng không còn thích mấy nơi ồn ào, náo nhiệt..

    Bỗng dưng cảm thấy cô đơn..

    Bỗng dưng không còn chờ đợi sinh nhật mình nhiều như trước

    Bỗng dưng không còn quá điên cuồng vì thần tượng một ai nữa

    Bỗng dưng suy nghĩ mông lung về tương lai xa xăm nào đó mà bản thân muốn hướng tới...

    Bỗng dưng lớn lên thấy mình thật nhỏ bé và tầm thường giữa dòng đời bao nhiêu người xuất sắc..

    Bỗng dưng một phần muốn trưởng thành, muốn ra đời, muốn tung bay nhưng một phần lại nghĩ đến viễn cảnh xa gia đình..

    Bỗng dưng nó thay đổi vậy...

    Cũng lớn rồi..

    Bạn bè xung quanh rơi rụng dần, ngoài công việc tiền lương không còn mối bận tâm nào khác, thấy người khác nói chuyện yêu đương cảm thấy buồn cười, lo lắng cho tương lai của đứa em ruột, lo lắng cho tuổi già của bố mẹ.

    Những thay đổi này chẳng có gì lạ đâu, xin chia buồn vì lí do là bạn đã trưởng thành rồi.

    CHÚNG TA SẼ ĐI QUA CHẶNG ĐƯỜNG TRƯỞNG THÀNH BẰNG NHỮNG VẾT THƯƠNG.

    "Không cần cảm ơn những kẻ đã làm tổn thương bạn, vì họ không hề giúp bạn trưởng thành. Chính sự kiên cường của bản thân đã giúp bạn trưởng thành, chỉ cần cảm ơn những người đã luôn ở bên bạn là đủ. Còn những kẻ khác, hãy nói với họ bạn hiện giờ sống rất tốt.”

    (Ts.Lê Thẩm Dương )
    Kẻ săn tìm khoảnh khắc

  3. #533
    Tham gia
    11-04-2011
    Bài viết
    2,201
    Ngó by nguyen huy, on Flickr

    Một bông hoa nở trong chậu cây thì bản năng sinh tồn sao có thể so được một bông hoa hé nhuỵ bên hàng rào đổ nát.

    Những con đại bàng đơn độc sải cánh giữa những đám mây, bay với tư thế yên lặng và bình thản. Trong khi gà tây, giữa bầy đàn loanh quanh trên mặt đất, làm đầy không gian với những tiếng ồn ào.
    Kẻ săn tìm khoảnh khắc

  4. #534
    Tham gia
    11-04-2011
    Bài viết
    2,201
    Cô đơn by nguyen huy, on Flickr

    Danh vọng thực sự là một loại gánh nặng. Chẳng mấy người có thể gạt qua một bên mà yên ổn tu tâm được. Đặt sự nghiệp hàng đầu, đôi khi cũng chỉ còn lại cho mình là một chuỗi dài những đợi chờ và hết sức cô đơn. Cô đơn trong chính những thứ mình từng kiêu hãnh...
    Kẻ săn tìm khoảnh khắc

  5. #535
    Tham gia
    11-04-2011
    Bài viết
    2,201
    Cây gạo đầu đình by nguyen huy, on Flickr

    (Copy by kanatasty - Gác sách )

    Ta ở trên một cái cây mọc ven chân núi, có tán cây ngả bóng ra mặt đường. Từ khi ta bắt đầu có ý thức, ta đã thấy mình ngồi trên cây, ban ngày ngắm mặt trời mọc, ban đêm đếm sương rơi.

    Ta là một hồn ma.

    Cây gạo của ta cao gấp ba chiều cao người, trên thân có tám nốt sần, trừ hai nốt to quá khổ, còn lại đều cỡ nắm tay. Có hai nhánh chính, tỏa ra mười một nhánh phụ, năm nhánh ngả về phía mặt đường, sáu nhánh chỉ thẳng lên núi. Vào mùa hè, mỗi năm mọc ra khoảng một nghìn ba trăm lá, năm nào thời tiết thuận lợi, còn có thể mọc ra tới hai nghìn lá, nhưng đến mùa đông lại rụng sạch, sang xuân nở hoa, nhiều cỡ trăm rưỡi, mà ít cũng sáu bảy chục bông.

    Hàng ngày, ta ngồi trên cành gạo ngả ra mặt đường. Là một hồn ma cũng có rất nhiều cái tốt. Ví dụ như không sợ ánh mặt trời làm chói mắt, không sợ mưa rơi, mùa đông cũng không lạnh, càng không phải lo về vấn đề cơm áo gạo tiền, hay ngồi lâu sẽ đau đầu mỏi gối linh tinh...

    Ta chỉ việc ngồi trên cành gạo, nhìn bốn mùa đi qua.

    Ta có nhàm chán không ư? Ta không biết. Khi ấy, ta còn chưa biết thế nào là nhàm chán. Hơn nữa, ngoài ngồi trên cây gạo, ta còn biết làm gì? Ta không biết đi đâu. Bốn phía đều là mù mịt.

    Ta ở ven đường, con người hay đi ngang qua. Họ không thấy ta, cứ thản nhiên mà biểu lộ mọi mặt của chính mình. Một cô gái xinh đẹp vừa đi vừa ngoáy mũi. Một anh chàng công tử bảnh bao lỡ tay đánh rơi cái bánh, ngoảnh trước ngoảnh sau rồi nhặt lên thổi phù ăn luôn. Họ đi trên những con đường của họ, ta ngồi trên gốc cây của ta. Họ về nhà của họ, ta vẫn ngồi trên gốc cây của ta.

    Con người đi khắp nơi, cuối cùng đều trở về nhà của mình, còn ta đi khắp nơi, biết trở về đâu? Ta không có nhà, chỉ có cây gạo, Mà cây gạo, không phải nhà của ta. Nó là nhà của nhiều thứ khác. Ta đã thấy một con chim én làm tổ trên cây nhiều năm. Một năm kia, khi nó trở về từ chuyến di cư mùa đông, đã có một con chim khác chiếm chỗ của nó. Nếu lỡ ta đi rồi, một ngày trở lại đã có một con ma khác ngồi đây, vậy thì ta phải làm sao?

    Vậy nên, ta chỉ ngồi trên cây gạo của ta.

    Con người càng ngày càng nhiều. Họ đi lại dưới chân ta, ban đêm cũng bóp còi bật đèn sáng inh ỏi. Thật may vì ma không cần phải ngủ, nếu không hẳn ta sẽ chết thêm lần nữa vì mất ngủ.

    Ta không thích con người. Họ quá ngốc nghếch, cũng quá mỏng manh. Một con sẻ tinh ngang qua từng kể cho ta về câu chuyện của nó. Nó từng làm tổ trên nóc một nhà nọ, họ đối xử với nó tốt lắm, thường xuyên cho nó đồ ăn. Nhất là cô gái trong nhà, hay ngồi nói chuyện với nó. Khi nó tu luyện thành người, quay trở về muốn báo đáp, căn nhà đã thành nhà hoang, cô gái năm xưa đã lấy chồng, sinh con rồi chết, để lại mình nó với nỗi vấn vương không dứt. Chết cũng là một hành động vô trách nhiệm. Sẻ tinh dừng chân một đêm, sáng hôm sau bay đi mất. Ta thấy cả tiếng thở dài trong giấc ngủ của nó. Quả nhiên, con người không chỉ ngốc nghếch, mỏng manh mà còn không biết chịu trách nhiệm gì cả!

    Mùa thu, lá gạo chuyển màu, chim chóc cũng bay đi hết.

    Có một đám người đến đứng dưới gốc cây gạo của ta, bàn tán xôn xao. Ta nghe không hiểu nhiều, nhưng cũng biết họ định chặt gốc gạo của ta.

    Ta tức giận.

    Con người đã ngốc nghếch, mỏng manh, không chịu trách nhiệm lại còn vô lại. Gốc gạo này là của ta kia mà? Ta đến trước kia mà? Lúc ta còn ngồi đếm lá gạo, bọn họ không chừng còn đang ở đâu đâu ấy, thế mà dám tới đòi chặt gốc gạo của ta. Ta hét vào mặt họ, họ vẫn trơ trơ giơ một tờ giấy vẽ loằng ngoằng xem chăm chú.

    Ta cực kì tức giận.

    Một đàn sâu từ trên cây rụng thẳng xuống đầu họ, họ gào thét chạy toán loạn, nhưng vẫn hô to quay lại chặt cây của ta.

    Ta làm gẫy lưỡi cưa, làm hỏng máy móc. Họ bắt đầu đồn rằng gốc gạo có ma, vậy là càng quyết tâm phải chặt. Ta đấu, người đấu suốt máy tháng liền. Gốc gạo của ta vẫn còn nguyên, nhưng cây trên núi bị chặt dần. Đám người kia vẫn chưa từ bỏ ý định.

    Bọn người kia gần đây không dám tới làm phiền. Ta bắt đầu ngồi suy nghĩ. Trước kia ta rất ít khi dùng đầu, giờ sử dụng thấy thật không quen. Hóa ra cái việc bắt não bộ hoạt động này còn mệt mỏi hơn cả đánh nhau.

    Cây rừng bị chặt nhiều, làm nhiều kẻ sống trong rừng phải bỏ đi. Chúng đi lũ lượt từng đàn, từng đôi, lướt qua bên dưới ta.

    Kì thực, ta biết ta cũng sẽ có một ngày giống như chúng, rời khỏi đây.

    Kì thực, đấu qua đấu lại ta cũng rất mỏi mệt.

    Ta cũng biết, ta kiên trì chẳng được cái gì.

    Con người ngốc nghếch, mỏng manh, không chịu trách nhiệm, lại còn vô lại, nhưng có một ưu điểm duy nhất, là muốn làm gì thì sẽ làm đến cùng. Cây gạo sớm muộn sẽ bị chặt. Ta bắt đầu tự hỏi, ta kiên trì để làm gì? Cây gạo cũng không phải nhà của ta. Cùng lắm thì đi chọn một gốc cây khác, cây trên núi bị chặt, nhưng cũng chẳng thiếu gì.

    Chẳng ai trả lời cho ta, ta không có bạn. Lần đầu tiên ta cảm thấy có một người bạn thì thật tốt.

    Ngày thứ nhất, ta gặp một hồn ma như ta.

    Hắn đi ngang qua đường, thấy ta liền dừng lại, hỏi ta có muốn đi cùng hắn không?

    Ta hỏi hắn: ''Đi đâu?"

    Hắn trả lời: "Đi xem thế giới bên ngoài, đi khắp nơi!"

    Ta lại hỏi: "Thế nếu đi xong rồi thì về đâu?" Chắc chắn lúc ấy cây gạo của ta cũng không còn.

    Hắn ngơ ngác nhìn lại ta, vẻ không hiểu. Ta phẩy tay cho hắn qua.

    Lần đầu tiên ta cảm thấy, làm con người thật tốt, ít nhất thì dù đi bất cứ đâu, vẫn có một nơi là nhà để về, còn ta, đến gốc gạo cũng không biết có giữ được không.

    Ngày thứ hai, ta gặp một con heo tinh. Nó rất béo, béo đến mức tròn như một cục thịt lăn giữa đường. Nó thấy ta liền lăn lại gần, hỏi ta đi với nó không?

    Ta hỏi: "Đi đâu?"

    Nó trả lời: "Đi nếm mĩ vị nhân gian."

    Ta lại hỏi: "Thế ăn hết mĩ vị thì đi đâu tiếp?"

    Nó lắc đầu bảo ta: "Mĩ vị nhân gian cực kì nhiều, sẽ không bao giờ hết!"

    Ta bảo hắn: "Ăn không hết thì sẽ có lúc chán, đến lúc chán ấy thì phải làm sao?"

    Nó liền nói: "Không chán được, nếu chán thì ta đổi món khác, lo gì?"

    Ta phất tay cho hắn qua.

    Ta cũng không biết ta đang đợi cái gì.

    Ngày thứ ba, ta gặp một con hồ ly vô cùng xinh đẹp đã hóa thành người. Nó vô cùng uyển chuyển đến dưới gốc cây, ngẩng chiếc cổ cao ba ngấn trắng ngần lên nhìn ta, cười quyến rũ.

    Nó bảo: "Cô bé xinh đẹp ơi, sao lại ngồi đây? Đi chơi với chị không?"

    Ta hỏi nó: "Đi đâu?"

    Nó cười tủm tỉm: "Đi tìm hạnh phúc."

    Ta lại hỏi nó: "Tìm ở đâu?"

    Nó trả lời: "Tìm khắp nhân gian, mấy nghìn thế giới kia mà, sợ gì không tìm được hạnh phúc!"

    Ta nhớ lại câu chuyện con heo tinh kể, liền bảo nó: "Ta nghe nói hạnh phúc là cái đuôi của ngươi, cứ bước lên phía trước, hạnh phúc sẽ theo sau."

    Hồ ly tinh sửng sốt. Bộ dạng ngạc nhiên của nó cũng rất xinh đẹp. Sau đó nó bật cười, quay mông cho ta xem: "Nhưng cô bé xinh đẹp ơi, ta không có đuôi thì làm sao hạnh phúc theo sau được?"

    Hồ ly tinh đi xa. Ta nhìn theo bóng nó, thực ra, ta cũng không có đuôi.

    Ngày thứ tư là một ngày mưa cuối thu. Nước mưa rơi đều đều trên phiến lá. Ta thấy một cái ô đi trên đường.

    Trời mưa, ngay cả yêu quái cũng chẳng muốn đi đâu. Hồn ma tuy không bị ướt nhẹp dưới mưa, nhưng tư vị nước chảy xuyên qua người thực không hề dễ chịu chút nào.

    Cái ô đến gần. Lại là con người.

    Từ ngày lời đồn cây gạo có ma truyền ra, con người không dám đi con đường này nữa, ta cũng được yên tĩnh một thời gian. Hôm nay mưa to như vậy, con người này lại lững thững đi qua đây, có lẽ là mới đến nên không biết.

    Ta cũng không muốn làm gì, trời mưa, ta cũng lười.

    Người ấy đi đến dưới gốc cây, ngước lên nhìn ta. Cổ không cao ba ngấn nhưng cũng rất xinh đẹp.

    Chính xác là, hắn ngước lên nhìn ta.

    Lần đầu tiên trong đời, ta ngã từ trên cây xuống đất.

    Hắn bước lại gần, che ô cho ta, giọng lo lắng: "Xin lỗi làm cô sợ, cô có sao không?"

    Ta ngồi dưới mặt đường đầy bùn, cảm giác nước lạnh xuyên qua ngón tay, nhưng không so được với cái lạnh buốt sống lưng.

    Ta nghe nói, chỉ có một loại người mới nhìn thấy chúng ta, được gọi là pháp sư.

    Ta nghe nói, pháp sư tốt chết hết rồi, chỉ còn pháp sư xấu. Ta không rõ khái niệm thế nào là tốt, thế nào là xấu, nhưng biết rõ chỉ cần gặp pháp sư là xong đời.

    Bọn người vô sỉ, đánh không được thì mới pháp sư đến trợ giúp.

    Ta không muốn chết, dù ta đã chết một lần, nhưng loại sự tình này đâu phải làm một lần là quen? Ta còn muốn sống để bảo vệ cây gạo của ta.

    Vậy nên, ta lồm cồm bò dậy, chạy thẳng vào rừng.

    Nhưng kẻ kia nhanh hơn ta, nắm lấy tay ta kéo lại.

    Vì vậy, ta hóa đá một lần nữa.

    Hắn...hắn..có thể chạm vào ta???

    Ta ngây ngốc cầm chiếc ô hắn đưa, ngây ngốc nhìn hắn rút khăn tay, nắm lấy tay ta nhẹ nhàng lau vết nước bẩn.

    Hắn cười, không quyến rũ như hồ ly tinh, nhưng rất chói mắt.

    Hắn nói: "Sao chạy vội vàng thế? Tôi làm em sợ lắm sao?"

    Hắn nói: "Tôi đến nhà em, sao không mời tôi vào ngồi một chút?"

    Nhà ta? Ta trả lời: "Ta không có nhà!"

    Hắn nhíu mày: "Gốc gạo không phải nhà của em sao? Nếu không sao em giữ nó chằm chặp như vậy?"

    Ta mờ mịt lắc đầu: "Không phải. Nhà phải là nơi che mưa che nắng, như nhà của con người ấy!"

    Hắn phì cười, xoa đầu tôi, tự nhiên như thân thuộc từ lâu. "Ngốc ạ, nhà là nơi em muốn về, chỉ đơn giản vậy thôi!"

    Nhà là nơi mình muốn về? Ta cũng chưa đi đâu bao giờ, nên chẳng biết có muốn trở về gốc gạo hay không. Sau đó lại nhớ đến, hình như sở dĩ ta không đi cùng hồn ma, heo tinh, hồ ly tinh cũng bởi vì sợ đi rồi sẽ không có chỗ để về hay sao? Trước kia ta không dám đi đâu cũng vì sợ nhỡ có kẻ nào cướp mất chỗ đó thôi!

    Hóa ra, cây gạo là nhà của ta.

    Nghĩ đến đây, nước mắt bỗng như mưa ào ào rơi xuống. Hắn thấy vậy vôi vã lau nước mắt cho ta. Cuối cùng lau không xuể, đành dứt khoát ôm ta vào lòng, mặc cho ta chùi nước mắt nước mũi tùm lum vào cái áo sơ mi trắng của hắn.

    Hắn thở dài: "Em cũng thật là mau nước mắt, đang yên đang lành cơ mà!"

    Ta thút thít trả lời: "Họ định phá nhà của ta, họ muốn chặt cây gạo của ta!"

    Nói xong, lại chợt nghĩ ra, liền túm cổ áo hắn: "Ngươi là pháp sư mà, đúng không? Bảo với họ chố này có một con ma rất hung ác, không được chặt cây gạo, cây gạo là của ta!"

    Mắt hắn khẽ lóe lên, hơi cười nhắc lại: "Pháp sư à?... Cũng được, nhưng em hung ác ở chỗ nào? Em khóc trôi họ đi chắc?"

    Ta tức giận.

    Trên tán cây liền rơi xuống một trận sâu lông.

    Nhưng sâu lông vừa rơi xuống nửa chừng liền đồng loạt biến thành bướm bay lên.

    Cảnh tượng ấy, đẹp không sao tả xiết.

    Ta ngẩn ngơ nhìn theo, đến khi thấy ánh nắng chói vào mắt, mới biết đã tạnh mưa, trời hửng nắng, còn có cả cầu vồng.

    Người lạ mặt vẫn đứng dưới gốc cây ôm ta. Hắn nói với ta con người muốn mở đường, cần chặt cái cây này của ta. Nói đi nói lại vẫn là muốn chặt cái cây của ta. Ta chưa kịp mở miệng mắng hắn pháp sư xấu, hắn lại nói tiếp: "Vậy nên, em có muốn đến nhà tôi ở không? Nhà tôi rất rộng, ở một mình rất nhàm chán!"

    Ở nhà con người? Không được, hồn mà như ta không vào được nhà con người. Hắn thở dài, nói nhà hắn không có nhiều quy tắc như vậy. Ta hỏi hắn vậy đến nhà hắn rồi tôi có phải làm việc nhà không? Nghe nói có nhiều kẻ dụ dỗ yêu tinh tới nhà để bắt làm việc nặng nhọc, thay họ kiếm tiền. Hắn nói: Em muốn làm cũng được, không muốn cũng chẳng sao, trong nhà có người giúp việc.

    Ồ, hóa ra nhà hắn thật giàu, nếu giàu như vậy thêm một ta chắc cũng chẳng sao. Huống hồ, gốc gạo của ta chắc chắn bị chặt rồi.

    Hắn bảo ta dọn nhà, ta cũng chẳng có gì để dọn. Nghĩ đi nghĩ lại, quyết định hái một cái lá gạo thật đẹp mang theo.

    Ta theo pháp sư đến nhà của hắn.

    Hóa ra pháp sư cũng ở trên cây giống ta, thảo nào ta thấy hắn quen quen, thì ra cũng đều là kẻ trèo cây như nhau cả thôi!

    Cây của hắn thực sự rất to, đem so với gốc gạo của ta quả thực chỉ bằng một cái cành nhỏ xíu. Hắn dẫn ta đi xuyên gốc cây, vào bên trong liền thấy một căn nhà. Hắn nói ta thích có thể ngồi cành cây như trước, mệt mỏi thì vào nhà nằm nghỉ. Cây của hắn ở giữa rừng, lại là cây cổ thụ, không sợ bị con người chặt phá.

    Hắn nói : Đây là nhà của chúng ta!

    _________________

    Phiên ngoại.

    1. Cuộc sống với pháp sư.

    Nhiều năm sau.

    Ta chung sống cùng Pháp sư rất tốt. Thi thoảng, một tuần một lần, bọn khỉ tinh, heo tinh... sẽ tới giúp chúng ta dọn nhà. Bọn chúng tay chân lanh lẹ, hoạt bát, dễ thương nên ta rất thích, chỉ có điều mỗi lần nghe ta gọi pháp sư, chúng đều đồng loạt thể hiện bộ mặt hận sắt không thành thép làm ta vô cùng khó chịu. Vì vậy, sau mấy lần suy tính thiệt hơn, ta liền bảo Pháp sư không cần bọn chúng tới giúp việc nhà nữa, ta cũng rảnh rỗi, việc đó để ta làm. Pháp sư nghe vậy cũng chỉ nhẹ nhàng nói: "Em thích là được!"

    Pháp sư tuy chẳng có mặt nào tốt đẹp, nhưng được cái rất chiều ý ta, ta muốn gì được nấy. Đôi lúc ta nghĩ nếu ta đòi ánh trăng, không biết hắn có lấy xuống cho ta không? Sau lại nghĩ mình cũng chẳng cần ánh trăng để làm gì, ăn không ăn được, chẳng lẽ để lúc ngồi chạc cây thì lôi ra làm đệm? Vậy thì xa xỉ quá, con người thì hoang phí, nhưng hồn ma thì cần tiết kiệm, như vậy mới thể hiện đức tính tốt đẹp đối lập con người. Vì thế chuyện này cũng quên đi.

    Ta ở cùng Pháp sư nhiều năm, thấy hắn vẫn trẻ trung xinh đẹp, trong lòng không khỏi cảm thấy kiến thức của mình trước kia thật là nông cạn. Con người ngoại trừ hơi vô lại một tý (ví dụ như hàng đêm chiếm một phần hai cái giường của ta) còn lại cái gì mà ngốc nghếch, mỏng manh, không chịu trách nhiệm... hik, đều là mây bay.

    Pháp sư biết suy nghĩ này của ta, cười thâm thúy nhìn ta hỏi "Hơi vô lại một tý à?" Hại ta đỏ bừng mặt. Thế này không phải là hơi vô lại một tý, mà là rất vô lại rồi!

    2. Gốc gạo có ma, cây đa có thần.

    Một lần, ta ngồi trên cành cây liền thấy được một đám người đi vào, tới gốc cây của ta chụp ảnh lia lịa. Mấy năm nay, con người càng ngày càng thích cái gọi là du lịch sinh thái. Ngày xưa chặt cây, bây giờ trồng lại. Biết có ngày hôm nay, sao lúc trước còn làm?

    Ta nghe một hồi, cảm thấy rất ầm ĩ liền quyết định vào nhà ngủ, nào ngờ vừa đi được một bước, liền nghe ở dưới nói vọng lên, cái gì mà cây gạo. Ta thấy vậy vội dỏng tai lên nghe.

    Con người ở phía dưới nói: "Tớ nghe kể ngày xưa ở gần đây có một cây gạo có ma, hồi làm đường, bao nhiêu người chết vì nó. Sau đó người ta phải mời thầy cúng cao tay tới mới đuổi đi, nhờ vậy mới chặt được cây gạo ấy đi đấy!"

    Mấy con người khác liền kêu lên: "Eo ôi, khiếp vậy á?"

    Con người kia liền vênh mặt nói tiếp: "Thật đấy, nhà ông ngoại tớ ngày xưa ở đây mà. Ở những cây sống lâu năm thế này hay có hồn ma trú ngụ lắm."

    Lúc một con người khác chen vào: "Đấy là cây gạo thôi, cậu không nghe người ta nói gốc gạo có ma, cây đa có thần à? Cây này là cây đa, có thì cũng là có thần, chịu khó thành tâm, không chừng linh nghiệm đấy!"

    Người kia liền bĩu môi. Họ không nói chuyện nữa, Ta thấy hết chuyện liền đi vào nhà, gặp Pháp sư đang ngồi xem sách, liền tiện thể rót cho hắn một chén trà, tới ngồi bên kể cho hắn chuyện vừa nghe được. Pháp sư không nói lời nào. Hắn cũng biết ta sau khi kể trong chuyện gì cũng muốn bình luận vài câu, vì vậy để ta hứng trí bừng bừng nói tiếp: "Chàng xem, câu chuyện trên có một chỗ không xác thực, đúng là ngày xưa em ở gốc gạo, nhưng đã làm hại ai bao giờ đâu, bọn họ sao có thể xuyên tạc đến mức ấy? Thật là vô lương tâm! Tuy vậy, cũng có chỗ đúng. Gốc gạo có ma, cây đa có thần, chàng thấy không? Em là ma có rõ nguồn gốc xuất xứ nhé, chàng hời to rồi!"

    Pháp sư mỉm cười, ôm ta vào lòng gật đầu: "Ừ, ta rất có hời!"
    Kẻ săn tìm khoảnh khắc

  6. #536
    Tham gia
    11-04-2011
    Bài viết
    2,201
    Yêu là phải nói. by nguyen huy, on Flickr

    Em là cô gái tôi quen từ khi còn là thằng nhóc con 4 tuổi.

    Sinh nhật 1 tuổi, lúc làm lễ đoán tương lai, em bẻ gãy một ống xi ranh, vò nát một bông hoa, đập vỡ một cái chén, cắn nát một tấm hình, cuối cùng chọn một cây bút và một quyển sách.

    3 tuổi, mẹ lần đầu tiên gửi em đến nhà trẻ, em lặng thinh vứt hết đống khăn cô mới gấp, kéo tóc bạn gái, còn dành cả đồ chơi…

    4 tuổi, tôi vừa biết đi xe đạp đã chở em bon bon trên con đường làng hun hút, em đút chân vào vòng quay bánh xe đạp mà cười toe. Cũng tuổi đó, em nháo suốt một ngày và không cần đi học mẫu giáo, ở nhà cũng đọc được viết được một cách nhanh chóng.

    Em 5 tuổi tôi 9 tuổi, vườn nhà em trồng nhiều cây, khá nhiều sâu, giữa trưa em trốn mẹ không ngủ, ra vườn bắt toàn bộ rồi xếp hàng phơi nắng, hại tôi qua chơi phải khóc thét chạy về.

    Sinh nhật 6 tuổi, mẹ tặng em con búp bê mắt chớp xinh xắn, buổi sáng mua buổi chiều mẹ hứa không mua nữa vì em bẻ búp bê rồi vứt mỗi góc nhà một bộ phận…

    7 tuổi, em giấu mẹ theo tôi học võ, bắt đầu đánh nhau với người ta, an ổn làm "đại ca" và cuộc sống trôi qua yên bình suốt những năm em học cấp 1.

    Em 12 tuổi thì tôi vừa đậu trường chuyên của tỉnh, trong bữa tiệc ăn mừng em len lén kéo tôi vào góc nhà rồi hôn má tôi thật khẽ, tôi nghe tìm mình rộn ràng còn mặt đỏ rực trong khi em hồn nhiên cười khúc khích.

    15 tuổi, em học trường chuyên xa nhà thì tôi cũng vào đại học. Lần đầu tiên em khóc khi chia tay tôi, cũng là lần đầu tiên tôi chọc được em mà nghe lòng mình nghẹn đắng.

    Tuổi dậy thì của em không có tôi bên cạnh…

    Rồi em đậu vào đại học – ngôi trường một thời tôi học cũng là lúc tôi tốt nghiệp rời trường, cuộc sống của 2 đứa cứ vòng vo đầy những cuộc đuổi bắt.

    Có em trong đời đã trở thành hạnh phúc và thói quen của tôi, thế nhưng em lớn rồi, em tòn teng với một mớ quan hệ không tên.

    Trời Đà Nẵng về đông, mưa không lớn nhưng lạnh buốt và tinh khôi, em đi cái xe đạp cũ rích mượn được của cô bạn cùng phòng chạy qua chỗ tôi ở trọ, đám bạn tôi chọc về quan hệ giữa hai người, em tỉnh bơ: “Chồng em, em đi thăm không được hả?” kết quả tôi lại khóc thét vì bao lời thiên hạ muốn chọc em đều chạy qua tôi.

    Nghỉ hè tôi và em cùng nhau về quê, em vẫn thích chạy xe đạp vào những buổi chiều trong lành trên con đường làng hun hút, vẫn thích kéo diều chạy chân không trên những cánh đồng trơ gốc rạ, vẫn thích rủ tôi đi bẻ trộm ngô hay trộm trái cây, trộm xong thì la lớn lên để chó đuổi, tiếng cười của em giòn tan trong gió.

    Em tôi luôn đầy sức sống.

    Chúng tôi có hàng xóm mới, là một chàng trai hơn em 2 tuổi, cậu ấy có nụ cười tỏa nắng, thích nghe nhạc rock, thích chăm xương rồng, thích thổi Harmonica và thích em.

    Em 18 tuổi, em thử nghe nhạc rock, trồng hoa ti gôn trước sân, mơ màng nghe tiếng Harmonica, em nói chuyện với cậu ấy dịu dàng và che miệng cười duyên dáng.

    Mùa hè năm ấy, nụ cười của em đầy ngọt ngào còn tiếng sáo của tôi không hề vang lên. Tôi dần quen với việc có thêm một người mới trong cuộc sống của chúng tôi và cuộc sống vẫn cứ tiếp tục…



    Khi em 20, em hồn nhiên với những câu chuyện mình kể, vẫn bên tôi bằng cách cãi nhau, bằng cách bắt nạt tôi, bằng những sở thích trái ngược và bằng cách im lặng, sự im lặng thấu hiểu lẫn nhau.

    21 tuổi, em trốn mất dạng, không thèm nhìn mặt anh hàng xóm vì trời mưa còn bắt em dầm mưa, trong khi em đi xe đạp vội quá, tôi cầm áo mưa chạy bộ không kịp, trở về ốm một trận nặng mấy hôm liền không cầm nổi điện thoại sao hỏi thăm em đây? Em tôi vẫn còn trẻ con lắm.

    Rồi em có bạn trai – là cậu bạn hơn em 2 tuổi, bạn trai em dịu dàng, thích đọc sách khi rảnh rỗi và thích chăm sóc em từng chút, nhìn em hạnh phúc trong niềm vui mới, tôi mỉm cười mà nghe lòng xót xa.

    Cô gái nhỏ của tôi cuối cùng đã trưởng thành, em không thuộc về tôi.

    Em hay hẹn tôi cà phê sáng, vô tư mang tôi theo trong những lần hò hẹn của mình, em háo thắng cãi nhau với tôi rồi để bạn trai mình dùng nụ cười dịu dàng hòa giải. Khi ấy tôi đã 25, đã trưởng thành nhưng vẫn cố cãi chỉ để thấy em của những ngày xưa cũ. Tôi hoài niệm những gì đã qua.

    Quen nhau được vài tháng thì chia tay, em không buồn không khóc chỉ mời tôi ăn kem giữa mùa đông khá lạnh và hương hoa sữa nồng nàn, em tự nhiên giành lấy khăn quàng trên cổ tôi rồi tự quàng vào cổ mình, em cười rất nhẹ: “Người ta không chịu nổi tính tùy hứng của em”. Thế thôi, rồi em đứng giữa phố cười giòn tan trong màn bụi hoa sữa rơi lả tả trên những góc đường.

    Có một ngày em nhắn tin hỏi tôi:

    “Sao anh chưa có người yêu?”

    Tôi đang đi công tác và dành kha khá thời gian suy ngẫm để trả lời câu hỏi này của em:

    “Bởi vì em chưa có bạn trai”.

    Em trả lời gần như lập tức:

    “Ủa, em không có bạn trai và anh không có bạn gái thì liên quan gì đến nhau chứ?”

    “Anh đùa thôi, vì anh chưa muốn yêu đương”, thực ra thì tôi đã xóa đi một đoạn tin nhắn sau khi do dự khá nhiều: “và vì muốn chờ đợi em, vì muốn chắc rằng em hạnh phúc”.

    Em bỗng dưng phát cáu qua tin nhắn:

    “Hừ, mà thôi, kệ xác anh, anh có bạn gái hay không chả liên quan gì đến em, đồ nhát gan”.

    Tin nhắn đầy giận dữ, tôi không rõ vì sao em giận nhưng lại vô cùng hoảng hốt khi tiếng giọng nữ êm dịu thông báo “Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sau”, em lại trốn mất khỏi đời tôi.


    Tôi trở về sau chuyến công tác dài, em mời tôi sinh nhật bằng bữa cơm em nấu, nhìn bánh sinh nhật có tên tôi mà lòng hân hoan đến khó tả. Em chúc mừng sinh nhật tôi bằng rượu, tôi dở khóc dở cười khi em say, thế nhưng việc không ngờ nhất là em bỗng níu áo tôi, tát mạnh vào má tôi rồi bật cười ha hả:

    “Rốt cuộc anh xem em là gì vậy chứ, em làm nhiều chuyện như vậy, thậm chí còn có cả bạn trai để khiêu khích mà anh cũng không hề phản ứng, rốt cuộc thì anh có yêu em hay không?”

    Tôi điếng người nhìn từng giọt nước mắt em lăn dài trên má, bỗng thấy mình ngây thơ một cách tội nghiệp, tự cho mình thông minh trong tình yêu luôn là những người ngu ngốc nhất, tôi ngu ngốc đến độ yêu em nhưng không nhận ra em cũng yêu mình.

    Lau nhẹ những giọt nước lăn dài trên má, vuốt hàng mi dài đang say ngủ của em mà lòng thỏa mãn, tôi đã muốn nhảy cẫng lên để thông báo cho cả thế giới biết tình yêu cả đời của tôi đã được đền đáp nhưng em thì ngủ ngon rồi.



    Tôi 32 tuổi, một sáng thức dậy, em quấn tôi để hỏi:

    “Chồng ơi, chồng à, sao ngày đó chồng hay bị em bắt nạt vậy?”

    Tôi nhéo chóp mũi em mà mỉm cười hạnh phúc:

    “Ngốc quá, con trai chỉ để con gái bắt nạt khi cô ấy là người quan trọng trong lòng mà thôi”.

    ( Copy by Sâu - Gác Sách)
    Kẻ săn tìm khoảnh khắc

Trang 54 / 54 Đầu tiênĐầu tiên ... 444525354

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Quy định

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •