Trang 50 / 50 Đầu tiênĐầu tiên ... 40484950
Hiển thị kết quả từ 491 đến 494 / 494

Chủ đề: Sống chậm một chút, hoài niệm một chút, vài lời, vài điều gửi gắm, xẻ chia ...

  1. #491
    Tham gia
    11-04-2011
    Bài viết
    2,140
    Giường by nguyen huy, on Flickr

    Ruộng tốt ngàn khoanh cũng chỉ là cơm ăn ba bữa một ngày, nhà cao cửa rộng cũng chỉ cần ngủ trên chiếc giường ba thước, quyền cao chức trọng cũng chỉ là một giọt nước giữa biển cả. Khiêm tốn là khi bạn đủ tư cách để nói phách lối, nhưng bạn lại chọn cách nói nhún nhường. Tiết chế là khi bạn có điều kiện để xa xỉ, nhưng bạn lại chọn sự đơn sơ.

    Thế giới này không phải thế giới của bạn, không phải bạn thành công rồi, bạn muốn làm gì thì đều làm được. Tôi cảm thấy cảnh giới cao nhất khi làm người đó là tiết chế, chứ không phải buông thả.

    Vì thế tôi hưởng thụ thứ tiết chế này, chính là hưởng thụ lớn nhất trong cuộc sống, buông thả thì rất dễ, buông thả vật chất hay tinh thần đều rất dễ, điều khó chính là tiết chế. Làm một người có dục vọng rất dễ, nhưng để làm một người có thể khống chế được dục vọng của mình thì khó khăn gấp bội!”

    Trong cuộc sống, chúng ta tranh giành với vô số người, nhưng lại không biết kẻ thù lớn nhất chính là bản thân mình. Đối mặt vòng xoáy danh lợi trong giới giải trí, xa thì thôi không nói, lấy ví dụ từ việc gần đây, ví như chuyện Trần Vũ Phàm chơi ma túy, nhiều người thắc mắc tại sao một người đang yên đang lành, lại dấn thân vào con đường dùng ma túy?

    Có người nói để giải tỏa, có người nói mọi thú vui cần hưởng thụ trên đời anh ta đều hưởng thụ hết rồi, nên muốn theo đuổi thứ gì đó kích thích hơn. Nhưng nói cho cùng, đều là do không biết cách khống chế dục vọng bản thân.

    Lời bài hát trong “Hoa đào phiến” của Khổng Thượng Nhậm viết: “Thấy anh ta dựng lầu son, thấy anh ta mở tiệc mời khách, lại thấy lầu của anh ta sụp đổ”. Có bao nhiêu người có tương lai rộng mở, cuối cùng lại bị hủy hoại bởi dục vọng không đáy của chính mình.

    Nói đến đại quan tham đệ nhất triều Thanh, không thể không nhắc đến một người – Hòa Thân. Hòa Thân nỗ lực cả đời, phút chót lại trở thành tù nhân chết dưới dải lụa trắng, trong khung cảnh vô cùng thê lương, ông đã viết một bài thơ tuyệt mệnh:

    Ngũ thập niên lai mộng huyễn chân

    Kim triều tản thủ tạ hồng trần

    Tha niên thủy phiếm hàm long nhật

    Nhận thủ hương yên thị hậu thân.

    Tạm dịch:

    Năm mươi năm hư hư thực thực

    Kiếp này buông tay tạ hồng trần

    Năm sau nước dâng con lũ lớn

    Nhận rõ hương hỏa kẻ hậu nhân.

    Quay đầu lại ông mới nhận ra, lòng tham của cải trước kia đã hại ông, hai tay trắng đầu thai vào kiếp sau. Theo ghi chép, của cải mà Hòa Thân tích lũy được ước tính khoảng 800 triệu đến 1,1 tỷ lượng bạc trắng, số vàng bạc cộng với đồ cổ, châu báu mà ông ta sở hữu vượt quá tổng thu nhập tài chính trong 15 năm của triều Thanh.

    Thử nghĩ, tài sản tham ô của một người bằng tổng GDP trong một năm của một nước, quả đúng như một câu nói: “Lòng tham vô đáy, tài sản của cả một quốc gia cũng không thỏa mãn được dục vọng của ông ta”.

    Tại sao lại nói một người phải biết tiết chế, khống chế dục vọng của mình? Bởi vì khi dục vọng bị mất kiểm soát nó sẽ làm cuộc sống bị bóp méo.

    Chúng ta thường miêu tả tham vọng của một người như sau: tiền bạc làm mờ mắt, danh lợi làm mê hoặc. Có thể lĩnh hội tường tận hai câu này, bạn sẽ đọc được một thông điệp: chính là sự biến chất của nhân tính.

    Nói đến sự biến chất nhân tính, không thể không nhắc đến bộ phim tài chính “Sói già phố Wall” (The Wolf of Wall Street), bộ phim này do Leonardo DiCaprio thủ vai chính, một câu chuyện truyền kỳ về Jordan – một nhà môi giới chứng khoán.

    Jordan là một nhà môi giới chứng khoán đi lên từ dưới đáy xã hội, với lòng tham tiền bạc, anh ta không từ thủ đoạn nào, thành lập công ty chuyên bán cổ phiếu giá rẻ để lừa tiền các nhà đầu tư, điều này khiến anh ta từ một người bình thường, nhanh chóng trở thành “Sói già phố Wall”.

    Vốn dĩ là một chàng trai an phận, vì tiền bạc mà lại trở nên không từ thủ đoạn. Với sự hẫu thuẫn của tiền bạc, anh ta cởi bỏ những tiết chế về dục vọng, xa hoa vô độ, chìm đắm trong ma túy và gái đẹp, sự ham muốn tiền bạc dường như khiến anh ta trở nên điên loạn.

    Sự giải phóng dục vọng khiến anh ta trở thành một “người điên”, cuối cùng đá bay bệ thờ “Sói già phố Wall”, trở thành một tên tội phạm lừa đảo siêu đẳng, bị người đời phỉ báng.

    Nếu anh ta sử dụng tốt trí thông minh của mình, không mất đi bản tính vốn có, biết cách khống chế dục vọng cá nhân thì có thể trở thành một doanh nhân kì tài, nhưng cuối cùng lại là một tù nhân, thật đáng tiếc thay!

    Triết học gia Francis Bacon từng nói rằng: “Đức tính cần thiết trong hoàn cảnh thuận lợi là sự tiết chế, còn đức tính cần thiết trong nghịch cảnh lại là sự ngoan cường”. Nhưng rất nhiều người “có nghìn tiền muốn vạn tiền, làm hoàng đế còn muốn làm tiên”. Vốn dĩ có thể sống một cách tiêu dao tự tại, rốt cuộc lại đánh mất bản thân mình.

    Rất nhiều người có thể sẽ hỏi rằng: “Biết cách tiết chế thì có lợi ích gì, đó không phải khiến con người mất đi sự theo đuổi cuộc sống và nhu cầu cá nhân sao?”. Lời này quả thật sai rồi!

    Cuộc sống rốt cuộc cần những gì? Chẳng hạn, khi bạn đói cần phải ăn, một bữa cơm ăn mười phần là no, nếu bạn chỉ ăn bảy phần, đó chính là tiết chế; có thể ăn mười phần là no, mà bạn lại ăn hai mươi phần, đó là sự mất kiểm soát dục vọng, hay còn gọi là tham lam.

    Những người thực sự hiểu về chăm sóc sức khỏe đều biết rằng ăn đến sáu hay bảy mươi phần trăm là tốt nhất cho cơ thể. Nếu như thường xuyên ăn uống vô tội vạ đồng nghĩa với tự sát. Hoa chết do tưới nhiều nước, cá chết vì ăn quá no.

    Trên thế gian vạn vật đều tuân theo một quy luật tiết chế tự nhiên: Mọi tài nguyên trên trái đất này đều có hạn, khi lấy phải có mức độ, khi dùng thì phải tiết kiệm, như vậy mới đáp ứng được nhu cầu của nhân loại. Nếu lấy mà vô độ, dùng lại phung phí, thì mọi tài nguyên trên trái đất này cũng sẽ biến mất.

    Đối với ẩm thực mà nói, tiết chế chính là cân bằng nhu cầu của bản thân. Đối với cuộc sống mà nói, tiết chế chính là cân bằng tinh thần của bản thân.

    Có một câu chuyện thế này: Trước khi thuyền trưởng Harry bàn giao công ty cho con trai 23 tuổi, ông đưa con trai đến sòng bạc, cho con trai 2.000 đô, yêu cầu con trai dù thế nào cũng không được thua hết tiền.

    Nhưng người con trai không khống chế được lòng tham, thua thì muốn gỡ vốn, thắng lại càng muốn thắng nhiều hơn, cuối cùng đã thua hết số tiền mà người cha đưa cho.

    Sau đó Harry con đã đúc kết ra bài học kinh nghiệm, thắng thua đều kiểm soát ở mức 10%. Lúc này, Harry con bất ngờ nhận được tin tức bổ nhiệm, vô cùng ngạc nhiên hỏi cha: “Con vẫn chưa hiểu về công việc kinh doanh của công ty”.

    Harry cha mặt ung dung nói: “Kinh doanh chỉ là chuyện nhỏ. Thế giới nhiều người thất bại, không phải vì không biết kinh doanh, mà là không khống chế được cảm xúc và dục vọng của bản thân”. Harry cha muốn đưa con đến sòng bạc để bồi dưỡng năng lực cho con trai – năng lực tiết chế dục vọng.

    Lời nói chí lý của Harry cha nhiều năm về trước, không ngờ đến nay lại ứng nghiệm với Lưu Lập Vinh chủ tịch của hãng điện thoại Gionee. Vài ngày trước bản tin tài chính đưa tin, chủ tịch Gionee đã thua hơn một tỷ Nhân dân tệ, trước đó có tin đồn rằng ông thua khoảng 10 tỷ Nhân dân tệ, khiến công ty đứng bên bờ vực phá sản, giá trị thương hiệu giảm mạnh, có thể vượt qua cửa ải này hay không, vẫn còn là một ẩn số.

    Đây là một bằng chứng phản diện điển hình, khi một vị CEO không thể khống chế được dục vọng, đẩy công ty lâm vào khủng hoảng. Dục vọng của chúng ta giống như ga xe, tiết chế giống như phanh xe, nếu như một chiếc xe chỉ có ga xe mà không có phanh xe, thì hậu quả là xe hỏng người chết.

    Cũng giống như vậy nếu một người chỉ có dục vọng, không có tiết chế, cuối cùng rất khó tưởng tượng anh ta sẽ điên cuồng đến mức nào, có lẽ người này sẽ là tai họa của nhân loại, Adolf Hitler là một ví dụ.

    Nhà sử học Hy Lạp cổ đại Herodotus từng nói rằng:“Thượng đế muốn khiến thứ gì diệt vong, trước tiên phải khiến thứ đó phát điên”
    Kẻ săn tìm khoảnh khắc

  2. #492
    Tham gia
    11-04-2011
    Bài viết
    2,140
    Người ta không chọn bạn. by nguyen huy, on Flickr

    Người đó không chọn bạn, đừng buồn, lỗi không hẳn là do bạn đâu!

    Một người đang đói sẽ chọn một chiếc bánh để ăn, chứ không phải một quyển sách quý hoặc chiếc nhẫn kim cương đắt tiền. Sách vẫn tuyệt hay, kim cương vẫn rất lấp lánh, nhưng cái họ cần đơn giản là cảm giác no thôi...
    Sách không có lỗi, kim cương không có lỗi, và cả chiếc bánh ngon lại càng không có lỗi gì cả.

    Trong dòng chảy của cuộc sống, không ai biết trước được người mình sẽ gặp, chuyện mình sẽ phải trải qua. Thế nên việc bản thân tốt nhưng gặp không đúng người, có năng lực chưa được dùng tới... là điều tất nhiên.

    Bạn biết quan tâm, tâm lí, nhưng người ta đang không thấy thiếu tình cảm, không có nghĩa là bạn vô dụng.

    Bạn biết nấu ăn, nhưng người ta lại coi chuyện ăn uống rất bình thường, không có nghĩa là món bạn nấu dở tệ.

    Bạn chân thành theo đuổi, nhưng gặp lúc người ta đã chọn người khác rồi, đừng có vứt đi cái chân thành của mình nhé!

    Bạn có tiền, thành đạt, nhưng không phải mẫu người mà họ thích, ừ, chắc bạn hiểu luôn là thứ bạn đang có không phải lỗi lầm nhỉ?

    Nói vậy không có nghĩa là ta cứ phải sống để người khác lựa chọn, và cũng không phải cứ lỡ dở chuyện gì cũng đổ tại cho duyên số - không đúng người, đúng thời điểm.
    Chiếc bánh ngon thì người ta ăn, sách hay thì người ta đọc, kim cương đẹp thì người ta đeo, và dù cho có được chọn hay không, thì nó vẫn kiêu hãnh với giá trị riêng của mình.

    Nhớ nhé, hãy có ít nhất một thứ để tự hào, nhiều thì càng tốt, không chỉ để cho người khác, mà cho cả bản thân mình nữa đấy!

    Chúng ta không hoàn hảo, và sẽ không bao giờ hoàn hảo cả, chỉ cần biết mình có gì tốt, và sống tốt hơn với những gì mình có, vậy là chẳng cần ai, cũng đã đủ để mỉm cười rồi...
    Kẻ săn tìm khoảnh khắc

  3. #493
    Tham gia
    11-04-2011
    Bài viết
    2,140
    Lá trôi theo dòng by kachikun, on Flickr

    Sau tất cả

    Sau tên tuổi anh hùng là hàng vạn cốt khô
    Sau thác nước kiêu hùng là suối nhỏ đìu hiu
    Sau ánh hào quang là màn nhung mục rũ
    Sau bụi thời gian chỉ còn là những câu chuyện kể.

    ---

    Ai cũng biết Yết Kiêu, vị anh hùng với biệt tài “thủy chiến”, từng đục thủng nhiều chiến thuyền quân Mông Cổ. Nhưng mối tình buồn ít biết của ông thì gần như đã vùi sâu trong những lớp bụi thời gian…

    Người dân thời bấy giờ kính trọng Yết Kiêu không chỉ sự mưu trí, tài ba hơn người mà còn ở lòng chung thủy. Ông chỉ yêu duy nhất một người con gái của ông lái đò tên Vân ở bến sông Bạch Đằng (Quảng Ninh) mà từ chối làm chồng ba nàng công chúa.

    Tương truyền, Vân là con của lão bộc ở Quảng Ninh, người có tấm bản đồ được vẽ sau lưng. Đây là tấm bản đồ dẫn đến nơi có sắt để mọi người lấy bịt đầu nhọn cắm sông Bạch Đằng trong trận chiến chống quân Nguyên Mông.

    Ít ai biết ông lái đò ấy chính là một đại tướng giỏi ở ẩn. Sau khi giặc xâm lấn đất nước, vị tướng ở ẩn ấy quay trở lại phò trợ Yết Kiêu đánh giặc. Trong thời gian ấy, Yết Kiêu có dịp gặp gỡ người con gái tài sắc vẹn toàn tên Vân.

    Dần dần họ cảm mến đem lòng yêu thương nhau nhưng chưa kịp nói thành lời thì thương thay, trong một trận chiến, nàng Vân lao mình lao ra đỡ mũi tên cho Yết Kiêu rồi chết trong vòng tay chàng. Kể từ khi nàng Vân ra đi, trái tim của Yết Kiêu cũng “đi theo” nàng từ giây phút đó. Cho nên đến cuối cuộc đời Yết Kiêu quyết không lấy bất kỳ ai làm vợ.

    Cảm phục tài năng của Yết Kiêu có rất nhiều công chúa, quận chúa của triều Trần và công chúa con gái vua Nguyên Mông đem lòng thương yêu, mong muốn lấy làm chồng. Thế nhưng, ông kiên quyết không động lòng, từ chối thẳng tình cảm của họ dù có bị chém đầu.

    Một trong những cô gái đem lòng yêu Yết Kiêu là quận chúa Đinh Lan. Nàng đã cảm mến trước tài năng cũng như nhân cách của Đệ nhất Đô soái Thủy quân Đại Việt. Quận chúa Đinh Lan đã tâu với triều đình, xin được lấy ông làm chồng.

    Nhưng Yết Kiêu một mực từ chối, ông thà chết chứ không chịu đổi họ hay làm đám cưới (theo tục lệ nhà Trần, chỉ người trong họ mới được lấy nhau). Quá giận dữ, Đinh Lan tâu xin chém đầu Yết Kiêu, tuy nhiên nhà Trần không thể để mất 1 viên tướng giỏi phi phàm như vậy.

    Người con gái thứ hai rung động và đem lòng yêu Yết Kiêu là công chúa Ngọc Hoa con vua Nguyên. Vua Nguyên biết chuyện có ý ép gả Ngọc Hoa cho Yết Kiêu, như vậy vừa làm vừa lòng cô con gái yêu của mình lại có được 1 viên tướng tài trợ giúp.

    Tất nhiên Yết Kiêu nhận ra ngay kế hoạch, ông từ chối khéo và xin về nước, một lòng với Đại Việt. Vì nhớ nhung Yết Kiêu quá nên chúa Ngọc Hoa đã xin cha sang nước Nam tìm người. Triều đình nước ta lúc đó thấy vậy liền đưa tin Yết Kiêu đã tạ thế, vì không muốn mất đi tướng giỏi.

    Khi Ngọc Hoa mới đến Móng Cái nghe tin dữ lập ngay đền thờ 7 ngày 7 đêm. Nàng nói: “Trên đời không nên chàng và thiếp, thiếp xin nguyện xuống để gần chàng mãi mãi“, rồi gieo mình xuống sông.

    Ở thời phong kiến việc 5 thê 7 thiếp được xem là bình thường. Tuy nhiên, chàng trai Yết Kiêu lại khác, anh chỉ dành mỗi tình cảm của mình cho nàng Vân. Một cuộc tình vừa mới chớm nở và chưa nói ra thành lời. Vì vậy, cho đến tận ngày nay khi nhắc đến Yết Kiêu thì người đời vẫn luôn dành cho ông những lời khen ngợi về một trượng phu trượng nghĩa, chung tình.
    Kẻ săn tìm khoảnh khắc

  4. #494
    Tham gia
    11-04-2011
    Bài viết
    2,140
    Ngỡ by nguyen huy, on Flickr

    Tình cảm vốn không phải cho đi thế nào là nhận lại tương xứng như thế.

    Bạn đối với người ta là tự nguyện, người đáp lại là ... tùy tâm. Bạn chẳng có quyền gì đòi hỏi cả.
    Kẻ săn tìm khoảnh khắc

Trang 50 / 50 Đầu tiênĐầu tiên ... 40484950

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 3 users browsing this thread. (0 members and 3 guests)

Quy định

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •