o v e r s e a s
01-05-2010, 10:26 AM
Trước giờ mọi người đi phượt chủ yếu ở bờ Tây với nhiều địa danh nổi tiếng như Grand Canyon, Yosemite, San Francisco, Las Vegas v.v... Bờ Đông có vẻ ít người để ý. Trong cơn máu phượt sôi sục, tớ lên kế hoạch lướt dọc bờ Đông, trước mắt là New England bao gồm các tiểu bang Maine, New Hampshire, Massachusetts, Connecticut, Vermont và Rhode Island. Lấy Boston - Massachusetts làm trung tâm rồi chia đi các ngã.
Khởi động với Ogunquit & Portland - Maine
Portland là thành phố lớn nhất và cũng là trung tâm tài chính của tiểu bang Maine, cách Boston 104 miles về phía bắc. Dân số vào khoản 64.000 người. Vì không quá xa Boston nên tớ chọn đây là điểm khởi đầu. Hơn nữa, hải đăng Portland Head Light cũng là thứ tớ muốn xem.
Bọn tớ đến Portland vào buổi chiều chập choạng tối nhưng vẫn máu ngắm hải đăng nên vứt đồ ở Motel rồi đi lượn luôn. Đường đến ngọn hải đăng khá tối và vắng vẻ, có cảm giác như lạc vào rừng, tuy nhận ra hai bên là những ngôi nhà rất to nhưng vẫn có cảm giác ghê ghê. Thi thoảng vài ngôi nhà lại có ánh đèn đỏ le lói bên trong rất là liêu trai. Đến nơi thì cổng vào khu vực hải đăng đã đóng nên đành quay lại trung tâm thành phố. Ngày hôm sau bọn tớ quay lại đường cũ thì hai bên toàn biệt thự rất to và đẹp nhưng phần lớn là chưa có người ở vì chưa phải mùa nghỉ hè. Đây thường là nhà do những người giàu có mua để nghỉ mát. Rất tiếc phải lái xe nên không có ảnh.
http://farm4.static.flickr.com/3034/4566394402_b7f62e12fd_o.jpg
Portland Head Light
Ít thông tin về ngọn hải đăng.
Năm 1787, dưới chỉ thị của tổng thống đầu tiên George Washington, ngọn hải đăng Portland Head Light được khởi công xây dựng và hoàn thành ngày 10 tháng Giêng năm 1791. Vật liệu được dùng để xây ngọn hải đăng là đá tự nhiên không qua xử lý. Ngọn đèn trên đỉnh tháp hải đăng dùng loại kính Fresnel cho khả năng khuếch đại ánh sáng lên rất cao nhưng trọng lượng nhẹ và hao tốn ít nguyên liệu hơn để sản xuất. Vì cái này có liên quan chút đến lens máy ảnh nên tớ hơi tò mò tìm hiểu thêm. Fresnel lens được dùng phổ biến trong kính đèn xe ô tô, Canon dùng Fresnel lens để phát triển DO lens ( EF 70-300 DO ), Polaroid SX-70 cũng dùng trong hệ thống khung ngắm.
Link tham khảo : http://en.wikipedia.org/wiki/Fresnel_lens
Quay lại ngọn hải đăng, có một ngọn nữa cũng khá quan trọng ở Cape Elizabeth là Haftway Rock Light mà tớ chưa có dịp ghé qua. Khi ngọn hải đăng này được xây dựng, Portland Head Light trở nên kém quan trọng hơn và chiều cao ngọn hải đăng được hạ xuống 20 feets, một ngọn đèn yếu hơn được thay vào. Tuy nhiên vào thời gian xảy ra nội chiến Hoa Kì, tầm quan trọng của ngọn hải đăng lại được nâng lên do thuyền bè ra vào rất thường xuyên. Ngọn đèn lại được nâng lên 8 feets và khu nhà dành cho người giữ đèn cũng được khởi công xây dựng.
http://farm4.static.flickr.com/3179/4567043776_a2ecd2ae4a_o.jpg
May quá có hai cụ già đứng tâm tình nên dễ hình dung hơn về kích thước.
Quay lại trung tâm Portlan thì đã quá trưa nên chén tạm cái bánh ở D.Donut rồi đi tiếp.
http://farm4.static.flickr.com/3606/4566393484_8cb9218f91_o.jpg
Trung tâm Portland
trước khi lên đường trở về, bọn tớ lượn qua Bug Light - một ngọn hải đăng khác ở South Portland. Mặc dù đã nhìn thấy từ xa nhưng lúc đến vẫn lạc sang một ngọn đèn khác là ngọn Spring Point Ledge đi qua khuôn viên trường Southern Maine Community College. Sinh viên trường này cũng hay ra đây ngồi tán phét.
http://farm5.static.flickr.com/4045/4565764143_651f38341a_o.jpg
Spring Point Ledge Light
http://farm5.static.flickr.com/4003/4566393332_0ddd4f3734_o.jpg
http://farm4.static.flickr.com/3055/4566393292_62dfcd09cd_o.jpg
http://farm4.static.flickr.com/3506/4565764239_e5d9d79ff2_o.jpg
Fort Scammel - Pháo đài được hoàn thành khi nội chiến vừa kết thúc.
Ogunquit
Ogunquit là một làng biển nhỏ nằm trên đường đi Portland, cái tên "Ogunquit" là tiếng người Indian chỉ một vùng nước mặn nằm tách rời khỏi bờ biển, tiếng Việt gọi là "phá". Nguồn sống chính của người dân Ogunquit là đánh cá, để trú tàu an toàn tránh những cơn bão Atlantic, người dân đào kênh dẫn nước vào một vịnh nhỏ trong đất liền để làm chổ trú cho tàu bè gọi là Perkins Cove.
http://farm5.static.flickr.com/4045/4565764427_97bf14cfd2_o.jpg
Perkins Cove và cầu gỗ Perkins
http://farm5.static.flickr.com/4025/4566393712_571dd99fee_o.jpg
Tàu trong vịnh Perkins
http://farm4.static.flickr.com/3265/4566393668_b8973729ba_o.jpg
Nhà trên vịnh Perkins
http://farm4.static.flickr.com/3327/4566393790_ae52f7c745_o.jpg
http://farm4.static.flickr.com/3480/4566394352_272e652a31_o.jpg
Biển Ogunquit
http://farm4.static.flickr.com/3386/4566394322_00971d4c1e_o.jpg
http://farm4.static.flickr.com/3425/4566393586_0c36064482_o.jpg
http://farm4.static.flickr.com/3347/4565764571_52e4906e14_o.jpg
Khu nhà biêt thự bên kia cầu Perkins Bridge
http://farm5.static.flickr.com/4045/4566393838_616726ea7c_o.jpg
Đồ gốm - Sản vật địa phương
Sẽ là một thiếu sót lớn nếu không đề cập đến chuyện ăn uống khi đi phượt. Trên đường gần đến Ogunquit, quán nhỏ Lobster Barn làm bọn chúng tớ hả hê trong không gian ấm cúng và những món ăn cực ngon.
http://farm4.static.flickr.com/3386/4566394134_0ab414cdc8_o.jpg
Thực đơn
http://farm5.static.flickr.com/4005/4565764907_77abea9876_o.jpg
Barn - Kho thóc được chuyển đổi thành quán ăn đặc vị đồng quê.
http://farm5.static.flickr.com/4018/4566394004_43c0dcbe30_o.jpg
http://farm5.static.flickr.com/4059/4566393930_5cd1560bab_o.jpg
Một góc bàn ăn với chai lọ và tranh ảnh cũ
http://farm5.static.flickr.com/4057/4565764861_4e67d8d8d2_o.jpg
Ô cửa sổ lấy sáng và chai lọ trang trí
http://farm5.static.flickr.com/4061/4565764783_e5cb71fd8a_o.jpg
Máy xay thịt cổ
http://farm4.static.flickr.com/3310/4565764681_e8b27186f5_o.jpg
Cuối cùng là đĩa mì Ý với tôm nướng chưa bao giờ giòn hơn.
Vậy là chuyến đi hai ngày cuối tuần đã kết thúc. Hy vọng sẽ được phượt tiếp trong tương lai gần. :food_smile:
Khởi động với Ogunquit & Portland - Maine
Portland là thành phố lớn nhất và cũng là trung tâm tài chính của tiểu bang Maine, cách Boston 104 miles về phía bắc. Dân số vào khoản 64.000 người. Vì không quá xa Boston nên tớ chọn đây là điểm khởi đầu. Hơn nữa, hải đăng Portland Head Light cũng là thứ tớ muốn xem.
Bọn tớ đến Portland vào buổi chiều chập choạng tối nhưng vẫn máu ngắm hải đăng nên vứt đồ ở Motel rồi đi lượn luôn. Đường đến ngọn hải đăng khá tối và vắng vẻ, có cảm giác như lạc vào rừng, tuy nhận ra hai bên là những ngôi nhà rất to nhưng vẫn có cảm giác ghê ghê. Thi thoảng vài ngôi nhà lại có ánh đèn đỏ le lói bên trong rất là liêu trai. Đến nơi thì cổng vào khu vực hải đăng đã đóng nên đành quay lại trung tâm thành phố. Ngày hôm sau bọn tớ quay lại đường cũ thì hai bên toàn biệt thự rất to và đẹp nhưng phần lớn là chưa có người ở vì chưa phải mùa nghỉ hè. Đây thường là nhà do những người giàu có mua để nghỉ mát. Rất tiếc phải lái xe nên không có ảnh.
http://farm4.static.flickr.com/3034/4566394402_b7f62e12fd_o.jpg
Portland Head Light
Ít thông tin về ngọn hải đăng.
Năm 1787, dưới chỉ thị của tổng thống đầu tiên George Washington, ngọn hải đăng Portland Head Light được khởi công xây dựng và hoàn thành ngày 10 tháng Giêng năm 1791. Vật liệu được dùng để xây ngọn hải đăng là đá tự nhiên không qua xử lý. Ngọn đèn trên đỉnh tháp hải đăng dùng loại kính Fresnel cho khả năng khuếch đại ánh sáng lên rất cao nhưng trọng lượng nhẹ và hao tốn ít nguyên liệu hơn để sản xuất. Vì cái này có liên quan chút đến lens máy ảnh nên tớ hơi tò mò tìm hiểu thêm. Fresnel lens được dùng phổ biến trong kính đèn xe ô tô, Canon dùng Fresnel lens để phát triển DO lens ( EF 70-300 DO ), Polaroid SX-70 cũng dùng trong hệ thống khung ngắm.
Link tham khảo : http://en.wikipedia.org/wiki/Fresnel_lens
Quay lại ngọn hải đăng, có một ngọn nữa cũng khá quan trọng ở Cape Elizabeth là Haftway Rock Light mà tớ chưa có dịp ghé qua. Khi ngọn hải đăng này được xây dựng, Portland Head Light trở nên kém quan trọng hơn và chiều cao ngọn hải đăng được hạ xuống 20 feets, một ngọn đèn yếu hơn được thay vào. Tuy nhiên vào thời gian xảy ra nội chiến Hoa Kì, tầm quan trọng của ngọn hải đăng lại được nâng lên do thuyền bè ra vào rất thường xuyên. Ngọn đèn lại được nâng lên 8 feets và khu nhà dành cho người giữ đèn cũng được khởi công xây dựng.
http://farm4.static.flickr.com/3179/4567043776_a2ecd2ae4a_o.jpg
May quá có hai cụ già đứng tâm tình nên dễ hình dung hơn về kích thước.
Quay lại trung tâm Portlan thì đã quá trưa nên chén tạm cái bánh ở D.Donut rồi đi tiếp.
http://farm4.static.flickr.com/3606/4566393484_8cb9218f91_o.jpg
Trung tâm Portland
trước khi lên đường trở về, bọn tớ lượn qua Bug Light - một ngọn hải đăng khác ở South Portland. Mặc dù đã nhìn thấy từ xa nhưng lúc đến vẫn lạc sang một ngọn đèn khác là ngọn Spring Point Ledge đi qua khuôn viên trường Southern Maine Community College. Sinh viên trường này cũng hay ra đây ngồi tán phét.
http://farm5.static.flickr.com/4045/4565764143_651f38341a_o.jpg
Spring Point Ledge Light
http://farm5.static.flickr.com/4003/4566393332_0ddd4f3734_o.jpg
http://farm4.static.flickr.com/3055/4566393292_62dfcd09cd_o.jpg
http://farm4.static.flickr.com/3506/4565764239_e5d9d79ff2_o.jpg
Fort Scammel - Pháo đài được hoàn thành khi nội chiến vừa kết thúc.
Ogunquit
Ogunquit là một làng biển nhỏ nằm trên đường đi Portland, cái tên "Ogunquit" là tiếng người Indian chỉ một vùng nước mặn nằm tách rời khỏi bờ biển, tiếng Việt gọi là "phá". Nguồn sống chính của người dân Ogunquit là đánh cá, để trú tàu an toàn tránh những cơn bão Atlantic, người dân đào kênh dẫn nước vào một vịnh nhỏ trong đất liền để làm chổ trú cho tàu bè gọi là Perkins Cove.
http://farm5.static.flickr.com/4045/4565764427_97bf14cfd2_o.jpg
Perkins Cove và cầu gỗ Perkins
http://farm5.static.flickr.com/4025/4566393712_571dd99fee_o.jpg
Tàu trong vịnh Perkins
http://farm4.static.flickr.com/3265/4566393668_b8973729ba_o.jpg
Nhà trên vịnh Perkins
http://farm4.static.flickr.com/3327/4566393790_ae52f7c745_o.jpg
http://farm4.static.flickr.com/3480/4566394352_272e652a31_o.jpg
Biển Ogunquit
http://farm4.static.flickr.com/3386/4566394322_00971d4c1e_o.jpg
http://farm4.static.flickr.com/3425/4566393586_0c36064482_o.jpg
http://farm4.static.flickr.com/3347/4565764571_52e4906e14_o.jpg
Khu nhà biêt thự bên kia cầu Perkins Bridge
http://farm5.static.flickr.com/4045/4566393838_616726ea7c_o.jpg
Đồ gốm - Sản vật địa phương
Sẽ là một thiếu sót lớn nếu không đề cập đến chuyện ăn uống khi đi phượt. Trên đường gần đến Ogunquit, quán nhỏ Lobster Barn làm bọn chúng tớ hả hê trong không gian ấm cúng và những món ăn cực ngon.
http://farm4.static.flickr.com/3386/4566394134_0ab414cdc8_o.jpg
Thực đơn
http://farm5.static.flickr.com/4005/4565764907_77abea9876_o.jpg
Barn - Kho thóc được chuyển đổi thành quán ăn đặc vị đồng quê.
http://farm5.static.flickr.com/4018/4566394004_43c0dcbe30_o.jpg
http://farm5.static.flickr.com/4059/4566393930_5cd1560bab_o.jpg
Một góc bàn ăn với chai lọ và tranh ảnh cũ
http://farm5.static.flickr.com/4057/4565764861_4e67d8d8d2_o.jpg
Ô cửa sổ lấy sáng và chai lọ trang trí
http://farm5.static.flickr.com/4061/4565764783_e5cb71fd8a_o.jpg
Máy xay thịt cổ
http://farm4.static.flickr.com/3310/4565764681_e8b27186f5_o.jpg
Cuối cùng là đĩa mì Ý với tôm nướng chưa bao giờ giòn hơn.
Vậy là chuyến đi hai ngày cuối tuần đã kết thúc. Hy vọng sẽ được phượt tiếp trong tương lai gần. :food_smile: