Bài viết rất tình cảm và dí dỏm của bác mrkk về chiếc máy ảnh Fuji X100.
Em là KakaVuongDinh, nhưng nick cũ đã mất do mất email, loay hoay mới trở lại forum, sau khi đởi máy. Review tí cho anh em xem chơi!Đúng thì em cám ơn, sai đừng mắng em tội nghiệp!
Đặc biệt tặng chú Sonpham67, vì chú mà con mua Fuji X100 ko ngần ngại!
Fuji X100 - Tình nhỏ khó quên.
Hôm nay tôi sơ bàn về X100. Có lẽ khó mà viết đủ về “người tình Nhật kiểu Pháp mang tinh thần Đức” này. Vì sao gọi em như vậy ư? Em ra đời bởi người Nhật, công nghệ tối tân. Nắm tay em dạo phố, em nồng nạn, lãng mạn kiểu Pháp. Và em, bề ngoài trao chuốt và tinh tế đậm chất bảo thủ của Đức. Em là đứa con lai của công nghệ Fuji, nồng nàn kiểu La’mour và tinh thần Leica.

Em, x100 (hình google vì em chỉ có 1 máy)
Hình như hơn 2 tuần tôi mang em về. Tôi không có thói quen ghi nhớ ngày tháng, mà chỉ hay nhớ về sự kiện mang tính chất kỷ niệm mông lung. Vì vậy tôi đầy ấp cái nhớ về em.
Cùng sống với em tạo cho tôi nhiều thói quen rất ngộ. Bình thường, chỗ của máy ảnh là trong túi máy. Dĩ nhiên. vậy mà em thì có phòng riêng, lót nhung tinh tế. Vì vậy mà ngày ra ngoài, em nằm trong túi máy. Đêm về, mang ra vuốt ve xong la em vào phòng nghỉ. Lúc lúc tôi lại hé hé của phòng em ra xem. Trời ơi,em còn nhiều hơn một chiếc máy ảnh!

Em và chân dung chụp lén.
Em đầy ắp những khuyết điểm. Vì là bảo thủ kiểu Đức, nên em chẳng zoom được, cũng chẳng thay lens được. Khẩu cũng max lưng lửng ở 2. Nhà sx họ bảo như thế thì tối ưu cơ cấu và chất ảnh em nhất (haha). Nói em là máy compact cũng không đúng, vì sensor quá cao cấp cho một cái máy chụp du lịch thông thường. Nhưng nói em là DSRL lại càng bậy vì em ko thay lens được. Em là em, X100.
Dạo phố với em thì hơi bị vui nhé! Điều đầu tiên là đỡ lo thằng khốn nào chạy lại cướp phăng em từ tay mình. Vì sao ư, chúng nó sẽ ngắm vào các em to tổ bố đáng giá bằng chiếc xe máy. Chứ máy phim thì có bao nhiêu đâuuuuuu. Haha, cũng may dân giật đồ ít thằng nào biết em là ai. Các cụ ạ, em ấy còn có giá hơn khối con chân dài nhé!

Một chút chụp đêm với ánh sáng yếu
Thứ hai, em ấy pin mau hết cực! 300 shots. Vì sao ư? Hai cái màn hình, 1 cái to, 1 cái trong ống ngắm. Vì vậy muốn lên dc 400 shots thì phải tắt cả màn hình và nhớ thông số. Điều này làm cho các jog dial trên thân em trở nên hữu dụng. Nhìn là biết tốc khẩu, ko cần nhìn màn hình. Và chính vì em chảnh như thế nên chụp em phải nhanh, gọn, dứt khoát, và ko đốt shot, vì vậy mà 2 lần đi bụi tôi vẫn chưa đưa em qua ngưỡn 200 shots được. Thích lắm cảm giác đi, nhìn, cảm, bật nút on (ko chụp thì off ngay vì em sẽ pass out hùi nào ko hay), point and shot, xem hình nhanh (ko dc chụp lại ngay), off, lại đi. Tôi thề là từ hồi cầm em chụp lén chưa bao giờ bị phát hiện.

"Chôn chân".
Chụp ở Paster trong đêm rất cận Noel. Dòng người vồn vã, chân tôi lún sâu ở đây một mình.
Thứ ba, em không zoom. Thế thì thế nào? Muốn chim cò à, em không chơi. Muốn chân dung? Em miễn cưỡng (chứ ai mà cầm lens 35mm dí sát mũi model dc chứ). Muốn phong cảnh, có lẽ em cũng thích. Muốn dạo phố với em? Tuyệt, em sinh ra là để dạo bụi. 35mm là cự streetlife tuyệt vời. Anh muốn em nhìn vật thể gần hơn, anh ôm em và chạy ngay đi anh nhé, vì em ko zoom. Khi anh chạy, không chừng 1 view khác tuyệt hơn sẽ mở ra cho anh. Chạy và chạy, ôm em, thì anh vô tình tập exercices, ko đúng hay sao? Mắt em là mắt anh, vì em fix. Cuộc sống, anh thấy gì, em thấy đó. Anh hiểu, em cũng hiểu. trời ơi, người tình nhỏ kiểu Pháp là em!
Em có 24 điểm lấy nét (ko nhớ chính xác, mà nhìu lắm lắm). Thật sự, tôi chỉ dùng có 1 điểm ở tâm. Vì sao ư? haha, chụp street với em thì phải nâng nhanh gọn lẹ lên tối ưu chứ. Nhanh đến mức chủ thể không hay bị chup. Out thì out, vẫn có tính khỏanh khắc. Chính vì vậy khẩu tôi bé nhất là 4( xuống nữa nó out banh chành làm sao, haha). Muốn điểm nét ngay rìa thì giữ nét, đi chuyễn frame hình. Chuyện nhỏ! Thật ra hình out rất ít!

"Thời trang"
Chup đâu đó ở khu Nguyễn Huệ, quên mất. Poster của Elle, một người phụ nữ tuổi xế chiều đi vụt qua mà không ngoái nhìn. Thời trang cũng có tuổi tác.
Dynamic range em siêu ngon. Chuyển sắc ánh sáng ra vừa mắt và rất dịu nhẹ. Lại thấu kính AD, ngược sáng khỏi chê. Nhưng hình em có vẻ hướng về hơi sáng. Trả Ev xuống -1 thì hoàn hảo!
Ưu của em, cũng chả nhiều! Này là thời trang! Bạn cầm em đi, ăn mặc lạ một tí, nón rơm, giày crocs chẳng hạn, khi chụp ai mà bị nhìn hay nói gì thì cứ hello hoặc sorry thì quá nửa người ta hello lại vui vẻ, hoặc vẫy tay chào ngay vì tưởng du khách nước ngoài. Du khách ở VN, tôi để ý rồi nhé, toàn xài máy bé tí, dù là DSRL cũng bé. Chỉ người Việt nam mới ham to thôi! Vì con phải “gái teen xóa phông” mà!
Này là bé xinh. Người ta bảo “Tình nhỏ khó quên”. Đúng tuyệt đối! bạn đi shopping có dám mang DSRL ra tỉa không? Em thì chuyện nhỏ, vì em nằm gọn trong túi áo khoác, mang ra “cách,” xong nhét vào, chả ai hay . Vì nhỏ nên đi đâu e cũng bên cạnh. Ăn gì, gặp ai, khoảnh khắc nào em cũng ghi lại dễ dàng.
Này là “lừa tình”. Vì là máy giống máy phim retro nên gặp con gái chẳng đứa nào bảo “anh ơi chụp cho em một bộ voiiiiiiiiiiii”. Các cô chắc nghĩ trình còi thì xài máy bé, chụp ko đẹp, may thật! Mà lỡ có chụp xong cũng chẳng ai đòi xem hình vì tưởng đi rửa thì mới coi dc. haha!

"Hiệu sách"
Chụp ở Đồng Khởi. Văn hóa đọc trôi ra lề phố từ hồi nào không hay. "Mua sách giả là giết chết sách thật!".
Cuối cùng, vì em gợi tinh thần! Cái này nó mông lung lắm. Cầm em, thật yêu em bạn sẽ hiểu. Nếu bạn cầm một em nào khác, dù là IP4 hay chân dài 5D MII và 70 200L, thì cũng sẽ không như em. Bạn thèm thuồng hot girl Leica, mà nghĩ nàng là nữ hoàng bạn không với tới? Đừng buồn, em X100 bình dân hơn, gần gũi hơn. Tay trong tay em, bạn có cái tinh thần streetlife trong người không hay. Bạn sẽ chụp, theo góc nhìn và bản chất của em.

"Thang máy"
Ai là ai? Hành trình 3 phút với những người tôi gặp một lần duy nhất trong đời.
Và từ khi có em, tôi không còn đêm nào cũng chập chờn vì siêu mẫu chân dài dù là Canon hay Nikon, rất đại chúng và nổi tiếng nữa. Tôi mãn nguyện vì tôi đã chọn, và có em!
Em là Fujifilm Finepix X100.
KakaVuongDinh @ vnphoto.net
|
|
|